Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341244
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1244 lượt.
ại quay về phòng.
Mã Tiểu Vĩ đã mệt nên ngủ rồi, tôi chẳng còn chỗ mà ngủ. Chỉ có một cái giường, tôi đành tìm mấy tờ báo, sau đó phủ xuống đất, nền đất lạnh và ẩm ướt, nhưng cuối cùng đã được ở bên hắn.
Nghĩ như vậy, tôi lại thấy ấm áp.
Tôi nghĩ, tôi là loại con gái gì vậy, muốn trải qua những thứ cuộc đời tôi chưa từng làm, những thứ đó đã kích thích thần kinh tôi tột độ. Từ khi bắt đầu nghe rock, sau đó cố chấp yêu Sở Giang Nam, rồi lại yêu Sách Nhan, đến cuối cùng tôi bỗng sau lần gặp hắn đầu tiên đã chạy tới Vũ Hán, cuối cùng tôi là loại người gì?
Tôi thậm chí thấy sợ mình. Điều làm tôi sợ hơn là, hắn chẳng thèm hỏi tên tôi, ngay cả khi hắn và tôi hôn nhau, làm tình với nhau, hắn cũng chẳng hỏi tên tôi.
Hẳn chẳng thèm hỏi tên tôi.
Đúng là bi thảm.
Tôi mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, vầng trăng đã khuất, bầu trời tối dần, gió thốc ra từ chiếc quạt rất nóng, ngày mai, ngày mai phải đi tìm một khách sạn tử tế. Ví tôi có thẻ, vẫn còn năm vạn tệ, tôi định sẽ tiêu sạch, mua cho Mã Tiểu Vĩ vài bộ quần áo tử tế, và cho cả tôi nữa, sau đó thuê phòng khách sạn xịn nhất ở Vũ Hán, sau đó là đặt vé máy bay chiều mai về Bắc Kinh, rồi cuối cùng chia tay Sách Nhan.
Đây là kế hoạch của tôi, tôi nghĩ mãi nghĩ mãi rồi ngủ lúc nào không hay.
Ngày hôm sau, tôi dậy rất sớm, thấy Tiểu Vĩ vẫn đang ngủ, tướng hắn ngủ chẳng đẹp đẽ gì cho lắm, chẳng đẹp bằng cái tướng lưu manh của hắn, hàng lông mi của hắn thật dài, tôi đang gắng đếm số lông mi của hắn, thấy mình dở hơi chưa từng thấy.
Hắn tỉnh dậy và nhìn thấy tôi:
“Em dậy rồi à?”.
Tôi xoay người đi lấy nước cho hắn, hắn gọi theo:
“Này, em tên gì?”.
Tôi quay đầu lại và cười:
“Khả Liên, em tên Khả Liên”.
“Tên hay quá!”. Hắn cúi đầu xuống và hỏi thêm một câu: “Anh gọi em là Khả Liên nhé!”.
“Vâng”.
Tôi đi lấy nước cho hắn, lúc về, hắn gọi nhầm tên tôi, tôi lại cười:
“Là Khả Liên!”
“Ừ, Khả Liên!”.
Chúng tôi lại nắm tay nhau đi ăn sáng, lần này ăn bánh mì kẹp thịt, đậu phụ thối và viên ngó sen bọc thịt, hắn hỏi:
“Có thích ăn đậu phụ thối không?”.
Tôi gật gật, thực ra chẳng thích ăn tẹo nào.
Hắn nói:
“Con gái xinh là phải thích ăn đậu phụ thối”.
Hắn lại nói:
“Quần áo của em chẳng ra sao, nhìn nam tính quá, em phải mặc đồ hãng Phòng Thiếu Nữ và Nguyên Tố Tự Nhiên, bạn gái cũ của anh thích hai hãng này”.
“Được thôi”. Tôi nói: “Em sẽ đi mua”.
Tôi chẳng thích Phòng Thiếu Nữ, cũng không thích Nguyên Tố Tự Nhiên, nhưng hắn thích, thế thì làm theo ý hắn thôi.
Ăn xong, hắn nói:
“Anh bận, em tự đi lượn nhé. Ở chỗ Hán Khẩu, có Vương Phủ Tỉnh với bách hóa Đại Dương cũng được đấy, nhưng đồ hơi đắt, em đi ra mấy shop nhỏ ở phố đi bộ cũng được. Anh không đi với em được, anh bận đi bàn chuyện biểu diễn, được không?”.
“Được thôi. Sau đó thì sao?”.
“Sau đó mình cùng đi ăn trưa rồi em về Bắc Kinh”.
“Sau đó nữa?”. Tôi hỏi hắn.
Hắn bỗng cười lớn:
“Cô bé ngốc, anh thấy hình như anh hơi yêu em rồi, em hơi ngốc đó, sau đó nữa thì em lại đến Vũ Hán đi, em xem, chúng ta sẽ có lần sau, vì trước nay chưa có ai ở lại qua đêm nhà anh, em là người đầu tiên, em không chê chuyện anh chỉ có một cái giường đơn, chưa có ai từng ngủ dưới đất vì anh cả, em là người đầu tiên đó” .
Nước mắt tôi trong khoảnh khắc rơi lã chã.
“Khóc gì mà khóc, sao mà yếu ớt thế, anh đùa em thôi, anh đã từng ngủ với nhiều đàn bà lắm, em đừng có tưởng thật”.
“Em không tưởng thật”.
“Không tưởng thật thì khóc cái gỉ, đừng có dọa anh, em tưởng anh tốt nghiệp trường Đại học Khiếp sợ à? Đi đi, tự đi chơi nhé, đừng có cho ai giở trò sàm sỡ nhé, em nổi bật lắm đấy”.
“Ừ”.
Chờ hắn đi khỏi, tôi lên taxi, nước mắt vẫn rơi lã chã.
Tôi yêu hắn mất rồi.
Phải, đơn giản thế thôi, yêu hắn mất rồi.
Mọi thứ ngày trước là phù phiếm, còn những gì giữa tôi và hắn mới là hiện thực. Cùng ăn nằm với nhau, hắn sợ có kẻ sàm sỡ tôi, tôi đi lấy nước rửa mặt cho hắn, tôi rửa mặt trong cái nhà vệ sinh công cộng bẩn thỉu, bước qua cái hành lang đồ đạc vung vãi, tôi cảm thấy thân thiết quá, tại sao tôi lại phải sống cái cuộc sống khép kín xa hoa trước đây chứ? Không, tôi chẳng thích.
Gió thổi qua tóc tôi, tôi lại đi qua sông Trường Giang, đến chơi ở Hán Khẩu.
Trên phố đi bộ, tôi tìm thấy tòa nhà Vương Phủ Tỉnh và bách hóa Đại Dương, đồ chẳng đắt gì sất, kém xa so với Bắc Kinh, nhưng nhìn thấy chữ Vương Phủ Tỉnh ở Vũ Hán bất giác tôi thấy thân quen và cảm động.
Trên đại lộ Lâm Giang, tôi nhìn thấy một khách sạn, bỗng thấy cấn cá.
Khách sạn “Bên nhau trăm năm”.
“Bên nhau trăm năm”, cái tên hay nhỉ, lần sau tôi sẽ thuê phòng ở đây.
Tôi mua đồ của hai hãng Phòng Thiếu Nữ và Nguyên Tố Tự Nhiên ở Vương Phủ Tỉnh, mặc quần áo mới mà tôi tự cười mình, tôi đã quen mặc đồ kiểu rock và đồ của các hãng Pháp, Ý, đã bao giờ mặc đồ nữ tính đâu, nhìn buồn cười quá đi.
Nhưng, vì hắn nói thích nên tôi sẽ mặc.
Tôi lựa vài món đồ cho Mã Tiểu Vĩ