Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1321 lượt.

ng lúc ngủ mơ sao? Từ trước đến nay anh đều ngủ như chết, huống chi tối hôm qua cùng tên dã man đấu một trận.
Anh cười nghiền ngẫm, tại quầy bar rót một ly rượu, trở lại trên ghế sô pha lười biếng ngồi xuống, cầm lấy điều khiển từ xa đang nằm trên bàn, ấn xuống một nút, trên tường chậm rãi hạ xuống một màn hình lớn, anh tiện đà rút điện thoại trong túi quần ra, ấn một phím, sau khi ấn, màn hình dần dần hiện ra khuôn mặt tuấn mĩ của Phượng Dạ Hoàng.
“Bộ dáng của cậu nhìn thật chật vật a!” Phượng Dạ Hoàng nhàn nhạt cười nói.
“Còn không phải tại tên đầu trâu dã man kia, tôi đã nói với anh ta không được đánh vào mặt vậy mà anh ta cứ nhất quyết nhắm đến mặt tôi mà đánh.” Lôi Thiên Chiếu tức giận nói, “Buổi sáng hôm nay anh ta mang theo Tiểu Thu đi Ám đảo, anh biết chưa?”
Phượng Dạ Hoàng gật đầu.
“Vậy anh có tính toán gì không? Có đi theo không?” Lôi Thiên Chiếu nhếch mi.
“Tất nhiên.”
Phượng Dạ Hoàng nhếch khóe môi, lãnh mị cười.
So với Diễm thì anh không có nhiều ưu thế, nếu trong khoảng thời gian này không nắm chắc thì người thất bại sẽ là anh.
Lôi Thiên Chiếu nhìn Phượng Dạ Hoàng trong ánh mắt hiện lên tia cướp đoạt, lắc đầu, “Các anh đúng là tham lam! Một đám dã thú không biết thoả mãn.”
Cướp đoạt thân thể của người ta còn chưa đủ, còn muốn hoàn toàn chiếm luôn lòng của người ta, hai tên này thật sự là….haiz……bất quá cũng không trách bọn họ, dù sao cũng là người đàn ông cường thế hiếm thấy!
“Vậy các anh định ở bên kia bao lâu?”
“Một tháng.”
“Hả? Lâu như vậy? Phượng Đế cùng Ám Diễm môn thì sao?”
“Cậu thử nói xem?” Phượng Dạ Hoàng cười đến tà tứ, “Cậu đã hỏi vậy thì Ám Diễm môn đương nhiên là giao cho cậu, về phần Phượng Đế thì tôi cho cậu cái đặc quyền, cậu cứ tùy tiện tìm một người nào đó rồi ném cho hắn, tôi nghĩ cậu hẳn là có người nhìn không thuận mắt?”
“Không được!” Lôi Thiên Chiếu khiển trách, “Các cậu không thể tàn nhẫn như thế!”
Bay Đến Ám Đảo
Cùng thời gian đó, trên bầu trời cao cao là chiếc chuyên cơ của Phượng gia bay đi Ám đảo, Tô Mộ Thu dụi dụi mí mắt, đôi mắt mở ra, thân thể bị tụt huyết áp cộng thêm một đêm chăm sóc, mệt mỏi làm cho cô cảm thấy chóng mặt nặng nề, một đôi mắt đẹp vô thần chưa tỉnh ngủ ngây người nhìn về phía trước.
“Tiểu Thu, làm sao vậy? Ở đâu không thoải mái sao?”
Bên tai vang lên tiếng nói trầm thấp, cô chuyển động con mắt, ánh mắt dần dần tập trung lại, lúc bắt gặp đôi mắt đen sẫm có chút ngơ ngác, trong khoảng thời gian ngắn không kịp phản ứng.
“Say máy bay sao?” Phượng Dạ Diễm vươn tay nhẹ nhàn xoa huyệt thái dương cô.
Cô lắc đầu, cảm giác làn da đụng vào nhau truyền đến hơi ấm làm cho cô ý thức được chính mình bị ôm vào trong ngực, cô muốn rời đi nhưng cánh tay bên hông lại ôm càng chặt hơn, nhớ tới miệng vết thương ngay bụng của anh, cô ngừng giãy dụa, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, “Bây giờ đi đâu?” Trở lại Phượng gia phải lên phi cơ sao?
“Ám đảo.” Phượng Dạ Diễm nhìn cô, trả lời khẽ một tiếng.
Nếu như có thể, anh muốn giấu cô đi, giấu đến nơi chỉ thuộc về hai người bọn họ, chỉ có điều…….. Nếu như không có bất ngờ gì xảy ra, hiện tại Hoàng hẳn là đã trên đường bay đến Ám đảo?
Ám đảo thuộc về Thái Bình Dương nơi các dòng nước ấm áp giao nhau, bốn mùa như mùa xuân, bởi vì phong cảnh đẹp cùng khí hậu dễ chịu nên được chọn làm nơi nghỉ ngơi của Phượng gia, ngoại trừ người phụ trách quét dọn cùng với ám vệ Ám đảo, trên đảo không cho phép những người khác tùy ý ra vào. Ám đảo không chịu sự quản lí của bất kì quốc gia nào mà chủ quyền của nó thuộc về Ám Diễm môn, không được sự đồng ý của anh thì bất luận người nào tự tiện xông vào Ám đảo cũng sẽ bị Ám Diễm môn xử phạt.
Tô Mộ Thu nhíu mày, không hiểu vì sao phải đi Ám đảo.
Phượng Dạ Diễm cầm một cái ly đặt trên bàn nhỏ lên đưa tới môi cô, “Uống chút nước đi.”
“Cám ơn.” Cô tiếp nhận cái ly, vừa uống nước vừa nhìn xung quanh cabin bài trí xa hoa làm cho cô không khỏi âm thầm líu lưỡi.
Lọt vào trong tầm mắt cô nghiễm nhiên là một phòng nhỏ xa hoa, một phòng tắm, một cái tủ lạnh nhỏ, 1 TV, 1 giường cho hai người nằm, mà bọn họ hiện tại đang ngồi trên ghế salon đặt cạnh chiếc giường.
Tư thế ôm vô cùng thân thiết cùng với mùi hương quen thuộc của người đàn ông làm cho cô cảm thấy rất mất tự nhiên, nhăn nhó muốn tách ra, lại bị ôm càng chặt hơn.
Anh đem ly nước trong tay cô đặt lại trên bàn, dùng ngón trỏ nâng lên cằm cô.
Cô xoay đầu tránh đi ánh mắt nóng rực của anh, đôi tay chống đỡ trên lồng ngực rộng lớn.
“Anh buông tôi ra, như vậy tôi không thoải mái.”
Mắt phượng xinh đẹp lóe lên, anh ôm lấy cô nhẹ nhàng đặt ở trên ghế sô pha bên cạnh, đem đầu của cô đặt tại bờ vai mình, “Ngủ một lát nữa đi! Cũng sắp đến rồi.”
“Dạ.” Cô khẽ cắn môi dưới gật gật đầu, mềm mại tựa vào đầu vai anh.
Ngoại trừ tiếng hít thở trong phòng, không hề nghe thấy tạp âm bên ngoài nào, tất cả máy bay đều như vậy sao? Hay là chỉ có chuyên cơ của Phượng gia mới có hiệu quả cách âm tốt như vậy? Trước kia cô chưa từng ngồi máy bay nên không biết.
“Em rất sợ t