XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341287

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1287 lượt.

nh ta sẽ chủ động nói ra, “Thật vậy không? Cám ơn anh.”
Phượng Dạ Hoàng mày kiếm chau lên, đối với sự thỏa hiệp của Phượng Dạ Diễm cảm thấy thật bất ngờ.
Âm Mưu
Gió nhẹ thổi qua, lá trúc rơi xuống.
Rừng trúc ở sân sau là nơi Phượng Sở Mạc cùng Phượng Sở Nhiên thích nhất.
Sở Ngự biết rõ nhất định có thể tìm được bọn họ trong này.
Quả nhiên, giữa rừng trúc, hai thân thể nho nhỏ ngồi chồm hổm trên mặt đất, cầm cành trúc bôi bôi vẽ vẽ trên mặt đất.
Anh đi qua, thân thể cao lớn ngồi xổm xuống trước mặt hai đứa nhóc.
“Tiểu bảo bối của cậu, đã đói bụng chưa? Đi ăn cơm trưa nha.”
Trầm mặc………….
Hai đứa nhóc cũng không phản ứng.
“Vẽ gì vậy? Có thể nói cho cậu biết không?”
“Đánh yêu quái.”
Tiếng nói trẻ thơ đáng yêu rầu rĩ lẩm bẩm một tiếng.
Biết được yêu quái kia là chỉ ai, Sở Ngự thiếu chút nữa cười ra tiếng, sủng nịnh sờ sờ đầu bọn chúng, “Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên ngoan, trước cùng cậu đi ăn cơm trưa, ăn no xong lại trở về cùng yêu quái đại chiến ba trăm hiệp, được không?”
“Không muốn.”
“Các con không phải muốn học võ sao? Sau khi ăn xong cậu kêu chú Hách Liên dạy các con chiêu thức rất lợi hại, được không?” Anh tiếp tục dụ dỗ.
“Muốn.”
Hai khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn chớp hai mắt chờ mong nhìn anh.
“Có loại chiêu nào có thể đem hai con yêu quái giết chết không?”
“Ách…. Cái này…….”
Không thể nói dối trẻ con, Sở Ngự đột nhiên bị hỏi, dưới đáy lòng thầm mắng mình ngốc, đây không phải là dời tảng đá đập bể chân của mình sao!
“Ngay cả cậu cũng không giúp chúng con.” Hai khuôn mặt nhỏ nhắn chờ mong trong chốc lát không còn sáng rọi, mím môi, không vui cúi đầu xuống, tiếp tục khoa tay múa chân trên mặt đất.
Sở Ngự đổ mồ hôi lạnh, thật sâu ca thán đàn ông của Phượng gia đều cố chấp ngay cả mười con trâu cũng không kéo được, tuy trước mắt chỉ là hai tiểu quỷ bốn tuổi, “Các con nghe cậu nói, hai yêu quái vũ lực cao cường, ngay cả cậu cũng đánh không lại bọn chúng, nhưng mà Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên tiềm lực lớn chỉ cần ăn no cơm…………”
“Không ăn.”
Anh còn chưa nói xong, đã bị bọn nhóc cắt đứt, anh thầm thở dài, “Tiểu bảo bối hôm nay làm sao vậy?”
“Bụng không đói, không muốn ăn.”
“Các con buổi sáng cũng không ăn, nếu không ăn sẽ sinh bệnh đó.”
“Nói cho cậu biết, tiểu bảo bối hôm nay làm sao vậy? Hả?” Sở Ngự như cũ kiên nhẫn ôn nhu hỏi.
Phượng Sở Mạc ngửa mặt lên u oán liếc anh một cái, lại cúi đầu xuống, “Ông đã nói, sẽ làm cho mẹ trở về, nhưng mà đã ba ngày rồi.”
Sở Ngự sờ sờ cái đầu nhỏ của cậu, “Tiểu Mạc không thể tùy hứng biết không? Ông đã rất cố gắng thuyết phục bọn họ rồi.” Hoàng cùng Diễm thật sự là nhẫn tâm, mình thì âu yếm phụ nữ còn con của mình thương tâm mà không thèm để ý.
“Hôm nay gọi điện thoại cho mẹ được không?”
“Gọi.” Phượng Sở Nhiên gật gật đầu, “Nhưng con không muốn chỉ nghe được thanh âm của mẹ, con muốn gặp mẹ, con muốn ôm mẹ.”
Sở Ngự một tay nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn.
Cánh môi phấn nộn quật cường mân thành một đường thẳng tắp, cái mũi khéo léo có chút co rúm, mắt có chút ướt át, nước mắt gắn kết trong mắt bị kềm nén không cho chảy xuống.
Chứng kiến thấy hai đứa nhóc mình coi như con trai thương tâm lại còn quật cường ẩn nhẫn, Sở Ngự trong lòng cảm thấy khó chịu, hai đứa nhóc đều là bảo bối trong lòng anh, chưa bao giờ thấy bọn họ ủy khuất như thế, anh kéo hai thân thể nho nhỏ kéo vào trong ngực, bàn tay nhu hòa vuốt ve tóc bọn chúng.
“Muốn khóc thì khóc đi! Cậu cho các con mượn bả vai dựa vào.”
Nước mắt không tiếng động chảy xuống khuôn mặt nhỏ nhắn, Phượng Sở Mạc cùng Phượng Sở Nhiên nâng lên bàn tay nhỏ bé lung tung lau một phen, hấp hấp cái mũi, ngửa mặt lên nhìn bầu trời, cố gắng đem nước mắt thu trở về.
Sở Ngự cảm thấy lòng chua xót, ôm chặt hai thân thể, “Khóc đi, khóc lên sẽ không khó chịu nữa.”
“Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên không khóc, mẹ nói con trai không thể đơn giản rơi nước mắt, con trai phải kiên cường, bọn con nghe lời mẹ không làm mẹ giận.”
Sở Ngự nhẹ thở dài, hai đứa con trai này nhu thuận hiểu chuyện làm cho lòng người thấy đau.
“Mẹ có nói phải ngoan ngoãn ăn cơm không thể đói bụng không?”
Bọn họ cắn cắn cánh môi, không được tự nhiên, nhẹ gật đầu.
“Hai đứa phải nghe lời mẹ ngoan ngoãn ăn cơm, biết không? Chờ sau khi ăn cơm xong, cậu cùng các con nghĩ biện pháp, làm cho mẹ trở về được không?”
“Dạ.” Bọn chúng gật đầu.
Một chủ ý hình thành trong đầu Sở Ngự. Hy vọng có thể đả động đến bọn họ………………… Anh cũng không muốn tiểu bảo bối của anh mỗi ngày buồn rầu.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Ti gia tại nước Ý xa xôi
Một người đàn ông tuấn mỹ với mái tóc bạc trắng dài đến eo đẩy cửa lớn ra, đi vào đại sảnh.
“Ngân Hồ đại nhân.” Quản gia cùng người giúp việc kính cẩn chào.
“Ừ” Ngân Hồ hừ nhẹ, lập tức bước về phía nhà ăn.
“Chú Ngân Hồ”
Một cậu bé xinh xắn đang ngồi trên đùi một người đàn ông đẹp trai anh tuấn vừa thấy Ngân Hồ đi vào liền gọi ngọt ngào.
“Tiểu Liệt ngoan” Ngân Hồ sờ sờ đầu của cậu, kéo chiếc ghế kế bên ra ngồi xuống, trên mặt