Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341285

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1285 lượt.

Cô gái nghiêng gương mặt lạnh lùng trừng mắt nhìn Ti Quân Hạo, đẩy cánh tay của anh ở trên lưng cô ra, nhảy xuống đùi anh, ôm Ti Duật Liệt sát vào ngực, “Tiểu Liệt ngoan, mẹ chơi với con”
“Dạ” Ti Duật Liệt ngẩng mặt lên cười đáng yêu, trước khi đi còn quay đầu lại liếc Ti Quân Hạo khiêu khích một cái.
Ông già khi dễ con nít, con nít làm cho vợ ông cự tuyệt ông.
Ngân Hồ rất muốn cười ra tiếng, nhưng mà nhớ đến người nào đó còn đang tức giận mãnh liệt, không muốn lại giẫm phải địa lôi, nên bóp chết ý cười ngay từ trong bụng.
Ngân Hồ tiến đến sô pha ngồi xuống, hai tay gối sau đầu, hai chân bất nhã vắt ngang lên sô pha
“Có chuyện gì?” Ti Quân Hạo tựa vào ghế da, miễn cưỡng thu lại ánh mắt.
“Tôi đi tra xét Ám đảo, không tìm được văn kiện bí mật gì, chắc là không có ở trên đảo.” Ngân Hồ chỉ cần nhắc tới Ám đảo liền nhớ tới một màn chật vật kia, lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Phải không?” Ti Quân Hạo hơi trầm ngâm, “Bên ngoài có tin đồn…”
“Muốn nói có gì quý giá, đối với bọn họ mà nói, có lẽ là một phòng đầy ảnh chụp của Tô Mộ Thu!” Ngân Hồ nhún nhún vai, âm thầm phỏng đoán. Trong đầu hiện lên đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, anh lóe lên ý nghĩ: “Lão đại, có lẽ Tô Mộ Thu là con cờ đáng lợi dụng, sẽ giúp đỡ rất nhiều cho việc khuếch trương thế lực của chúng ta, anh cảm thấy sao?”
“Ừ” Ti Quân Hạo vẫn còn trầm tư






Thét Chói Tai
Phượng Sở Mạc, Phượng Sở Nhiên song song quỳ gối trên ghế sô pha, nhu thuận nghe thanh âm dễ nghe nhu hòa vang lên thông qua loa điện thoại.
“Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên có ngoan ngoãn ăn sáng không?”
“Dạ có.” Hai người lên tiếng.
“Mẹ, con nói với mẹ điều này, Tiểu Nhiên không ăn thịt.”
“Lần nào mẹ cũng nói như vậy.” Phượng Sở Mạc, Phượng Sở Nhiên rầu rĩ lẩm bẩm, nước mắt bắt đầu ngưng tụ trong mắt.
Tay nhẹ nhàng vỗ vỗ cái đầu nhỏ của hai đứa, Sở Ngự cầm lấy điện thoại, “Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên ngoan, đi ra ngoài chơi, cậu cùng mẹ nói chuyện một chút, tin tưởng cậu.” Anh nháy mắt với bọn chúng, lộ ra tính trẻ con.
Con trai khổ sở, Tô Mộ Thu trong nội tâm cũng không chịu nổi, trong lòng nổi lên từng đợt chua sót.
“Anh Sở, Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên mấy ngày nay phiền anh chăm sóc.”
“Đừng nói như vậy, em cũng biết bọn chúng từ nhỏ đã là bảo bối của anh. Đúng rồi, Tiểu Thu, bọn anh nói không được hai người kia, em thử xem, có lẽ em nói bọn họ sẽ nghe.”
“Em có nói qua nhưng mà không được.” Tô Mộ Thu cười khổ, mắt dò xét nhìn về phía hai người đàn ông tựa như thiên thần đang ung dung mà ngồi trên ghế sô pha đối diện, một người thì thoải mái lười biếng, người còn lại lại có vẻ lạnh thấu xương.
Nếu có thể nói được bọn họ, cô còn cần ở chỗ này gọi điện thoại sao?
“Tiểu Thu, anh có gửi cho em một thứ, em nhận được chưa?”
“Là vật gì?”
“Còn chưa có gửi đến sao?” Bên kia trầm ngâm một tiếng.
Đúng lúc này, người đàn ông lạnh lùng một thân quần áo đen cao lớn đi tới, trên tay cầm một cái hộp hình chữ nhật.
“Anh nói vật gì đó là một cái hộp phải không? Vừa mới gửi tới.”
“Thuộc hạ bái kiến Hoàng thiếu chủ, Diễm Thiếu chủ cùng Tô tiểu thư.”
“Ừ.” Phượng Dạ Hoàng hừ nhẹ một tiếng đáp lại.
Mị Huyền dâng cái hộp, “Đây là Sở chủ phái người gửi tới, đặc biệt mệnh lệnh thuộc hạ giao cho Tô tiểu thư.”
“Đem tới đây.” Phượng Dạ Diễm mày kiếm chau lên, khóe môi câu lên một nụ cười nghiền ngẩm.
“Nhưng……….” Mị Huyền mặt lộ vẻ khó khăn, “Sở chủ đặc biệt dặn cái hộp này phải do Tô tiểu thư mở.”
Phượng Dạ Hoàng mắt phượng nâng lên, trong nháy mắt bắn ra hàn khí, môi mỏng khẽ mở, ngữ khí giống như hàn băng, “Khi nào thì cậu trung thành như vậy?”
“Thuộc hạ không dám.” Mị Huyền đi đến trước, kính sợ đem cái hộp giao cho anh.
“Tiểu Thu, đừng để cái hộp rơi vào tay hai người bọn họ.” Một tiếng gấp gáp ngăn lại từ đầu dây bên kia.
“Anh Mị Huyền, đem cái hộp đưa cho tôi đi!” Tô Mộ Thu nhẹ nói.
“Hoàng chủ……” Mị Huyền nhìn Phượng Dạ Hoàng thỉnh cầu chỉ thị của anh.
Phượng Dạ Hoàng lạnh lùng nhìn về phía Tô Mộ Thu, khẽ hừ, “Cho cô ấy.”
“Tiểu Thu, em đừng mở hộp ra, chờ em trở về phòng hãy xem một mình.”
Tay Tô Mộ Thu sờ trên hộp dừng lại, có chút nhíu mày, “Anh Sở, bên trong có vật gì?”
Bên kia cười thần bí, “Chỉ là một bộ đồ mà thôi, em đêm nay hãy mặc nó…………….”
“Anh Sở, anh đang nói gì vậy?” Cô lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn nhiễm lên ửng đỏ.
“Đêm nay tận tình thể hiện ra mị lực của em, làm vài cái tư thế khiêu khích chọc người, đợi bọn họ dục hỏa đốt người thì tại bên tai bọn họ nói mấy câu, tuyệt đối thành công.”
“Em làm sao có thể!?”
“Em làm được, vì Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên, chiến đấu! Được rồi, anh cúp máy đây, bye.”
“Anh Sở………” Tô Mộ Thu nhíu mày, trừng mắt nói.
“Như thế nào? Không nỡ xa anh ta?” Phượng Dạ Diễm xiết chặt cánh tay, gắt gao giữ lấy eo nhỏ.
“Đau, anh thả tôi ra.” Tô Mộ Thu bị ghìm cảm thấy khó chịu, cảm giác không khí trong lồng ngực đều bị rút đi, cô cau chặt mi, hai tay dùng lực muốn đẩy cánh tay bên hông ra, ánh mắt