Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341286

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1286 lượt.

mang theo nụ cười cưng chiều nhìn Ti Duật Liệt, “Đã lớn như vậy rồi, còn muốn người khác đút ăn, Tiểu Liệt không xấu hổ sao?”
“Ha ha…” Ti Duật Liệt cười vô hại, “Tiểu Diệt rất vô tội nha, chú Hắc Báo thích, Tiểu Liệt cũng không có biện pháp nào!”
Ngân Hồ chịu không nổi nhìn người đàn ông lạnh lùng mặt vô biểu tình, “Tôi nói này Hắc Báo, anh ôm chặt như vậy, không sợ tiêu hóa của Tiểu Liệt bị rối loạn sao?”
Đôi mắt Hắc Báo lạnh lùng liếc anh một cái, “Đã từng bị?” Sau đó lại cúi đầu nhìn Ti Duật Liệt với vẻ mặt cưng chiều.
“Ừ” Ngân Hồ gật đầu, “Đúng rồi, Hắc Báo, bố già anh mới mất ngày hôm qua, tại sao anh còn ở đây, ngươi không sợ vị trí bố già Maifia bị người ta đoạt mất sao?”
Hắc Báo lạnh lùng hừ, “Ai dám đoạt? Trừ phi muốn đối địch với tôi.”
“Đúng vậy, trừ phi không muốn sống nữa, nếu không ai dám chọc đến Hắc Báo đại nhân hung tàn.” Ngân Hồ lạnh lùng trào phúng
Múc một muỗng nhỏ canh cá đưa vào trong miệng Ti Duật Liệt, trong mắt Hắc Báo tràn đầy ý cười thản nhiên, “Nghe nói Ngân Hồ đại nhân xảo quyệt chỉ vì muốn rời đảo mà phải núp vào trong thùng rượu, có thật hay không?”
“Hắc Báo.” Hai chữ chậm rãi từ giữa hai hàm răng phun ra, Ngân Hồ thu lại nụ cười cợt nhả, híp lại đôi mắt hẹp dài nguy hiểm, bình tĩnh trừng mắt người đàn ông lạnh lùng, “Anh cũng muốn nếm thử một chút ngân châm của tôi phải không?”
“Nếu anh muốn thỉnh giáo phi đao trong truyền thuyết của tôi, tôi sẽ không để bụng việc nếm thử chút ngân châm của anh.”
Ngân Hồ rủa thầm vài tiếng khinh khỉnh cho hả giận, “Lão đại đâu?”
“Trong thư phòng, lầu hai.”
Ngân Hồ đứng lên, phóng khoáng xoay người, mái tóc bạc dài đến eo xinh đẹp ở trên không trung tạo ra một vòng cung hoàn mỹ.
“Tự kỷ.” Hắc Báo cười lạnh một tiếng, “Tôi khuyên anh…” Còn chưa nói xong, cái miệng của anh bị bàn tay nhỏ bé trắng noãn của Ti Duật Liệt che lại.
Ngân Hồ dừng lại bước chân, xoay người lại ngờ vực nhìn Hắc Báo, “Anh khuyên tôi cái gì? Tiểu Liệt, con bụm miệng anh ta làm gì?” Ti Duật Liệt tươi cười vô hại làm cho anh cảnh giác nhíu mày.
“Không có gì, ha ha….Chú Ngân Hồ, con với chú cùng đi lên đi!” Ti Duật Liệt nhảy xuống đùi Hắc Báo, chạy bình bịch tới bên cạnh Ngân Hồ.
“Con có ý đồ gì?” Ngân Hồ nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ bé trắng noãn của cậu, tiểu bướng bỉnh niềm nở quá mức, chắc chắn có mờ ám.
“Không có gì, nhanh lên, nhanh lên.” Hai tay Ti Duật Liệt ôm lấy cánh tay Ngân Hồ.
Ngân Hồ còn bán tín bán nghi để tùy ý cậu lôi kéo, nếu anh xoay đầu lại, sẽ thấy vẻ mặt trêu tức của Hắc Báo khi thấy người khác gặp họa, anh sẽ không ngoan ngoãn để bị lôi kéo.
Ti Duật Liệt chạy bình bịch, Ngân Hồ sợ cậu ngã, đành phải đi theo sát bên một tấc cũng không rời, lên lầu hai, đứng trước cửa thư phòng, Ti Duật Liệt không thèm gõ cửa cứ xoay nắm cửa đẩy ra, thân mình nho nhỏ lập tức vọt vào bên trong.
Ngân Hồ vừa ngước mặt lên nhìn, liền sửng sờ ngây ngốc nhìn một màn phía trước.
Quần tây Ti Quân Hạo kéo xuống một nửa, đùi đẹp tuyết trắng mở ra quấn hai bên eo tráng kiện, vẻ mặt say đắm tình dục lại hiện lên lửa giận ngập trời, đôi mắt dài hẹp hung ác trừng anh….Trừng anh…Trừng anh….Trừng anh!?
Ngân Hồ phản ứng lại, cảm thấy kinh sợ, “rầm” một tiếng vội vàng đóng cửa lại, “Xin lỗi, xin lỗi, lão đại, tôi không cố ý”. Anh giải thích sau cánh cửa.
Tại sao gần đây anh luôn bắt gặp người khác đang hành sự? Anh thật sự không cố ý. Nhưng mà cái mông của lão đại thật tốt, vừa tròn lại vừa vểnh, vừa nhìn thấy đã biết là người đàn ông tràn đầy tính dục.
“Tiểu Liệt! Con hại chú!” Thân mình anh ngồi xổm xuống, híp đôi mắt nhéo nhéo cái mũi nhỏ của Ti Duật Liệt. Lần này anh sống sót trở về, ngay cả đứa nhóc bốn tuổi cũng khi dễ anh.
“Cháu không có” Ti Duật Liệt bẹt bẹt cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt vô tội, “Tiểu Liệt cũng không cố ý”
“Đi vào đây cho tôi”
Bên trong vang lên tiếng gầm nhẹ, một lớn một nhỏ sợ tới mức hơi run rẩy, liếc nhau một cái, nuốt nuốt nước miếng, Ngân Hồ cân nhắc có nên lui xuống, hôm nào lại đến không.
“Một.”
“Hai.”
“Tới đây, tới đây, đừng đếm.” Ngân Hồ bất chấp khó khăn mở cửa ra, thuận tay đẩy mạnh Ti Duật Liệt vào phòng, đầu sỏ gây chuỵên không thể chuồn được.
Mùi tình dục khắp phòng, khuôn mặt tuyệt mỹ của cô gái hồng hồng vùi sâu vào trong lồng ngực Ti Quân Hạo, còn khuôn mặt tuấn tú của Ti Quân Hạo lại bình tĩnh đến lạnh lùng, trợn mắt nhìn chằm chằm Ngân Hồ đã sớm không còn tao nhã như làn gió nữa.
Đúng là, đàn ông đang hành sự bị làm phiền, hậu quả thật nghiêm trọng.
Ngân Hồ ngượng ngùng cười, sờ sờ mũi mình: “Lão đại, chị dâu”
Cô gái ngước mặt lên, nhẹ gật đầu, nở một nụ cười nhạt “Anh Ngân Hồ.”
“Mẹ.” Ti Duật Liệt nhào vào trong lồng ngực cô gái.
“Tiểu Liệt.” Cô gái sờ sờ đầu của cậu, “Ăn cơm chưa?”
Cậu ngoan ngoãn gật đầu, “Dạ rồi”
“Tránh ra xa một chút cho ba”. Khuôn mặt Ti Quân Hạo bình tĩnh, bàn tay to nắm sau cổ Ti Quân Diệt kéo cậu tách ra khỏi cô gái.
“Mẹ.” Ti Quân Diệt bẹt cái miệng nhỏ nhắn, tủi thân nhìn cô gái, trong mắt dâng lên hơi nước.