Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một
Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1283 lượt.
ông cô ra, tà mị cười, “Rượu này thực ngọt.”
Dù cho dược hiệu đối với cô vô dụng, nhưng uống rượu vào cô tất nhiên là nhịn không được mà gò má bị hun đỏ.
Tô Mộ Thu đỏ mặt rất là mê người, nhất là tóc dài rối loạn, có hai nhánh tóc rũ xuống bên tai cô, hương vị quyến rũ tăng vài phần làm ánh mắt của hai người nhìn cô nóng rực.
“Tiểu Thu, nói cho tôi biết, em có yêu tôi không?” Phượng Dạ Hoàng dùng ngón trỏ nâng cằm của cô lên.
Cô bị hỏi đến sững sờ, không tự giác nhíu mày.
Phượng Dạ Hoàng nhẹ nhàng xoa mi tâm cô, “Tiểu Thu của tôi, tại sao em lại thích nhíu mày như vậy? Chẳng lẽ chúng tôi thật sự làm em cảm thấy khó chịu sao?”
“Không phải.” Cô lắc đầu, “Chỉ là…………..” Chỉ là không rõ chính mình có tình cảm gì đối với hai người bọn họ, là mê luyến? Là ỷ lại? Là sợ hãi? Là yêu? Là hận? Hay là cả năm thứ đó đều có? Cô không biết…………….
“Tôi nên bắt em làm gì bây giờ?” Phượng Dạ Hoàng thở dài.
Không cam lòng bị xem nhẹ, Phượng Dạ Diễm đứng lên muốn đem Tô Mộ Thu đoạt lấy, vừa đứng lên, thân hình cao lớn có chút dao động, mắt không thể tin nhìn Tô Mộ Thu, khống chế không nổi nữa liền ngã xuống tại chỗ.
Phượng Dạ Hoàng kinh ngạc, quả nhiên là quá sơ suất, ánh mắt hung ác nham hiểm trừng mắt người trong ngực, “Tiểu Thu em………….” Còn chưa nói xong, trước mắt anh tối sầm lại, gục tại trên vai Tô Mộ Thu.
Tô Mộ Thu mím môi, ánh mắt qua lại giữa hai người, cuối cùng cao giọng hô, “Anh Mị Huyền.”
Người đàn ông cao lớn lãnh khốc đang ẩn thân ở chỗ tối lập tức lách mình mà vào, lúc nhìn thấy Phượng Dạ Diễm ngã trên mặt đất cùng Phượng Dạ Hoàng ngất xỉu trong ngực Tô Mộ Thu thì có chút giật mình sửng sốt.
Tô Mộ Thu bình tĩnh căn dặn, “Phiền anh đem hai vị thiếu gia lên phòng trên lầu hai.”
“Cái này…… Xin thứ cho thuộc hạ vô lễ, xin hỏi tiểu thư đem các thiếu chủ……………” Bởi vì không được cho phép, Mị Huyền không dám tới gần nhà ăn, bởi vậy không rõ lắm sự tình từ đầu đến cuối.
“Bọn họ uống rượu.”
Mị Huyền nhíu mày. Hai vị thiếu chủ tuyệt đối không thể có chuyện uống say.
“Ngẩn ngơ làm cái gì, chẳng lẽ tôi có thể thương tổn bọn họ sao?” Tô Mộ Thu lạnh lùng nhìn Mị Huyền.
“Thuộc hạ không dám.” Mị Huyền cúi đầu xuống.
Mặc dù nghi hoặc, cuối cùng Mị Huyền vẫn nghe mệnh lệnh của Tô Mộ Thu.
Uy Hiếp
“Tiểu Thu!”
Tiếng gầm giận dữ như xé nát bầu trời đêm, vang vọng cả phòng khách yên lặng.
Ám vệ trốn ở chỗ tối cũng không tránh được giật nảy người, kinh hãi quay mặt nhìn nhau.
Nếu như bọn họ nhìn thấy tình cảnh Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm giờ phút này thì càng bị dọa sợ bể mật.
Không thể không thừa nhận, bọn họ là chủ quan nên mới trúng kế, càng đáng chết hơn chính là, anh vẫn không đoán ra con mèo nhỏ rốt cuộc đùa giỡn cái trò gì, chẳng lẽ sự dịu dàng nửa tháng qua chỉ là vì tái diễn lại chuyện bốn năm trước sao? Cô tốt nhất cho bọn họ một lời giải thích. Nếu cô có can đảm trốn bọn họ một lần nữa, anh thật sự sẽ không tiếc bẻ gẫy hai chân của cô, vĩnh viễn nhốt cô lại bên người bọn họ.
Trong mắt Phượng Dạ Hoàng xẹt qua tia tàn nhẫn.
“Ông trời đáng chết! Tôi thề sẽ ném toàn bộ giường xuống biển. Tiểu Thu! Tôi sẽ không tha cho em!” Phượng Dạ Diễm rống giận, lực mạnh giựt còng tay, còng tay cùng giường đụng nhau tạo nên tiếng loảng xoảng, chiếc giường kiên cố có chút lắc lư.
Phượng Dạ Hoàng nhìn Phượng Dạ Diễm ngây thơ lạnh lùng hừ nhẹ, nhịn không được khinh khỉnh nói. “Đừng giật.”
Thanh âm kia làm tâm anh cảm thấy phiền, quan trọng hơn là, tay trái và chân trái của anh cùng tay phải và chân phải của Diễm khóa cùng một chỗ.
Tô Mộ Thu đang ngồi ở trong phòng tắm gắt gao níu lấy góc áo, mỗi lần nghe được tiếng gầm giận dữ bên ngoài thì trái tim sẽ không khống chế được đập liên hồi.
Cô không nghĩ bọn họ tỉnh lại nhanh như vậy, anh Sở rõ ràng nói mê dược có tác dụng trong hai giờ. Cô căn bản còn chưa chuẩn bị kỹ tâm lý.
Chuyện kế tiếp đối với tính tình lãnh đạm của cô mà nói, thật sự là một sự khiêu chiến cực độ.
Cô không hề lo lắng bọn họ sẽ gọi Mị Huyền cởi bỏ còng tay, cô tin tưởng tâm cao khí ngạo như bọn họ tuyệt không muốn để người thứ ba chứng kiến.
Để mặc người bên ngoài rống giận, cô lựa chọn tiếp tục tránh ở phòng tắm. Nhưng kết quả lại giống như hoàn toàn ngược lại, càng gần tới thời gian ra ngoài cô càng cảm thấy khẩn trương.
Khẽ cắn môi quyết định, cô đứng lên.
Tiếng mở cửa phòng vang lên làm cho Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm nín thở trầm ngâm, đồng thời ngẩng mặt nhìn lên, hô hấp trong phút chốc tắc nghẽn.
Tô Mộ Thu mặc một váy ngủ màu trắng nhạt làm bằng tơ tằm, làm cho tất cả đường cong của cô đều lộ ra ngoài không hề bỏ sót chút nào, áo ngủ thấp ngực làm ngực Tô Mộ Thu lộ ra bên ngoài hai phần ba, khe ngực căng đầy làm người ta có ý nghĩ kỳ quái, cái cổ tuyết trắng mê người, hai đóa hoa hồng đỏ trên đỉnh ngực nho nhỏ nổi lên có thể thấy được rõ ràng, đôi chân thon dài mê hoặc, u cốc giữa hai chân càng như ẩn như hiện……..
Cô không c