Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
cũng như nhau cả, chẳng qua là vung tiền thôi, thằng bé mới tí tuổi đã muốn tiêu lung tung, tiền chẳng phải là tiền của ông nội nó sao.
Đồ Nhiễm cười cười:
- Không quan trọng là tiêu tiền của ai, quan trọng nhất là phải xứng đáng. Tiền nào của nấy, trẻ con lúc bé không được học hành tử tế, lớn rồi cũng chỉ vào được cái trường hạng ba không ra gì như Hiểu Bạch thôi, đúng là đáng tiếc.
Cô vừa dứt lời, xung quanh lặng ngắt, ông Lục ho một tiếng, vội nói sang chuyện khác.
Chuyện này cứ thế trôi qua, sau Lục Trình Trình kể lại, Tôn Huệ Quốc vừa về đến nhà đã gào khóc nhặng xị lên với ông Lục, kể lể đủ thứ tội lỗi của Đồ Nhiễm. Cuối cùng ông già bực mình quá bèn mắng bà ta, bà không nói con nó trước thì nó có động đến con bà không? Đều làm mẹ cả rồi, phải thông cảm cho nhau chứ. Sau này đừng có gây chuyện cho tôi nhờ.
Lục Trình Trình vừa miêu tả sinh động lại cảnh đó, vừa khoái chí không thôi.
Đồ Nhiễm lại phát chán lên với mấy buổi tiệc tùng vô vị kiểu này, cô đã quyết định, sau này những buổi xã giao không liên quan đến công việc thì từ chối hết, đỡ hao tâm tổn trí.
Sau đó chẳng bao lâu, Lôi Viễn gọi điện tới, mời cô dự lễ cưới của anh ta.
Lôi Viễn nói năng rất thành khẩn, hơn nữa còn nói một câu, tôi và Lục Trình Vũ bạn bè với nhau mười mấy năm trời, hôm đó nhất định cậu ấy sẽ tới. Hàm ý là, cô mà không đi là không nể mặt chồng cô.
Đồ Nhiễm mềm lòng, bèn đồng ý.
Đâm lao thì phải theo lao
Hôn lễ của Lôi Viễn tổ chức vào tháng Ba, mùa xuân.
Mấy ngày nay thời tiết rất kỳ quặc, mặt trời chói chang hun đốt trên cao, không gần không xa, vừa mới cởi áo khoác bông, mặc đại một chiếc áo dệt kim mỏng manh đã thấy nóng, bước dưới ánh nắng vài bước, chóp mũi đã lấm tấm mồ hôi.
Đồ Nhiễm ở trong văn phòng nhanh nhẹn thu dọn tài liệu, cuối cùng vẫn muộn mất rồi, cuộc họp buổi sáng hơi kéo dài, Cố Viễn Hàng vừa đánh vừa xoa, vừa nghiêm khắc phê bình vừa chân thành dạy bảo, nói suốt gần hai tiếng đồng hồ, sắp đến trưa mới buông tha.
Đồng nghiệp âm thầm ai oán, nói sếp tổng vừa mới ly hôn, thoát được bà vợ tào khang[1'> to như trái núi nên tinh thần phơi phới, tinh lực dồi dào, tưng bừng phấn khởi cất giọng ca vang vì thoát được kiếp nông nô. Đồ Nhiễm mới nghỉ đẻ mấy tháng mà trong công ty đã xảy ra rất nhiều chuyện, bao gồm biến động nhân sự hàng loạt.
- Hán Khẩu.
Cố Viễn Hàng hất đầu, ra hiệu cho cô lên xe.
Hai người ngồi trong xe nói dăm ba câu nhát gừng, chỉ quanh quẩn chuyện công việc và nghiệp vụ, ông chủ có suy nghĩ của ông chủ, nhân viên quèn có cách nhìn của nhân viên quèn, Đồ Nhiễm dần buông lỏng cảnh giác, Cố Viễn Hàng lại chuyển phắt chủ đề:
- Nghe người ta nói, gần đây nhà em có chút chuyện?
Đồ Nhiễm sửng sốt?
- Chuyện gì ạ?
Cố Viễn Hàng cười cười:
- Mới sinh con đã hục hặc, chuyện này cũng thường gặp.
Đồ Nhiễm rất bối rối, bèn cười ha hả:
- Đâu có, sếp ơi, sếp nghe ai nói thế? Tôi là người trong cuộc còn chẳng biết nữa là.
Cố Viễn Hàng nhìn cô, nói đùa:
- Tôi có tay trong.
Đồ Nhiễm không nói gì, nếu đã không nắm được ý tứ của đối phương thì đành địch không động ta cũng không động.
Cố Viễn Hàng nói tiếp:
- Tay trong của tôi nói, em kể khổ với cậu ta là em với vị kia nhà em tình cảm không được tốt.
Tim Đồ Nhiễm run lên, thầm than: Lý Đồ.
Biết cô đã đoán ra, Cố Viễn Hàng vừa cười vừa thở dài:
- Đồ Nhiễm ơi Đồ Nhiễm, em vẫn còn trẻ lắm. Nói chuyện gì, nói với ai, em vẫn chưa nhìn nhận chính xác. Mấy lời đó của em phải nói với tôi, trên đời này sẽ không có người thứ ba hay biết.
Đồ Nhiễm không đồng tình:
- Con người Lý Đồ, lời nói đương nhiên không thể hoàn toàn tin tưởng.
Cố Viễn Hàng nói:
- Chưa chắc, nếu cậu ta đã có việc nhờ tôi, đâu dám không nói thật. – Anh ta bỗng hừ một tiếng. – Hai người làm những việc gì ở ngoài, đừng tưởng tôi không biết.
Đồ Nhiễm muốn dùng bốn lạng bạt nghìn cân:
- Sếp ơi, câu này của anh hình như có nghĩa khác.
Cố Viễn Hàng căn bản không đếm xỉa tới, đanh mặt nói tiếp:
- Lý Đồ nghỉ việc rồi, tôi không quản được cậu ta, còn em? Ở lại công ty, muốn tiếp tục phá hoại tôi?
Đồ Nhiễm không nói không rằng.
Cố Viễn Hàng hỏi:
- Sao không nói gì, sợ tôi đuổi việc em sao?
Cô trả lời:
- Chờ cấp trên sắp xếp.
Thấy cô như vậy, Cố Viễn Hàng lại bật cười:
- Từ trên xuống dưới công ty, có mấy người dám nói với tôi như vậy? Có thể thấy bình thường tôi quá ưu ái em, chuyện gì cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, người dưới bàn tán tôi còn dập đi cho em, khó tránh khỏi khiến em thêm kiêu căng. Em nói có phải không?
Đồ Nhiễm không trả lời, lòng thầm hối hận vì đã lên xe của anh ta, bất thình lình cô hỏi một câu:
- Cố Tổng, sức khỏe bố anh giờ đã khá hơn chưa?
Cố Viễn Hàng thong thả nhìn cô:
- Qua đời năm ngoái rồi.
Đồ Nhiễm ngớ người.
Cố Viễn Hàng lại nói:
- Chuyện tốt, tuổi cao, bệnh tật đầy người, sống càng lâu càng thêm tội, đi sớm xong sớm. – Anh ta nhìn cô thăm dò. – Em không