XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2104 lượt.

ục Trình Vũ chăm chú nhìn đường, tới khi gặp đèn đỏ, chiếc xe từ từ chạy chậm lại, anh mới lên tiếng:
- Tôi không muốn để người ta phải lỡ dở.
Lôi Viễn nhìn anh hồi lâu, cuối cùng cười cười:
- Kết hôn có ý nghĩa không?
Anh nói:
- Nếu tìm đúng người, mệt mỏi đến mấy cũng thấy có ý nghĩa.
Lôi Viễn lại nói:
- Nhắc cậu trước, hôm tôi cưới, Lý Sơ Hạ nhất định sẽ tới, lần trước cô ấy mời tôi, lần này tôi phải mời cô ấy. Vợ cậu có đến không?
Lục Trình Vũ ra chiều nghĩ ngợi:
- Cậu tự gọi điện cho Đồ Nhiễm đi, bây giờ tôi không nói được cô ấy.
Lôi Viễn cười:
- Cậu nói thẳng một câu là được chứ sao, tôi có quen với cô ấy đâu.
Lục Trình Vũ đưa mắt nhìn anh ta:
- Cậu không muốn biết bạn cô ấy bây giờ thế nào à?
Lôi Viễn hơi ngẩn người ra.
Lục Trình Vũ nói tiếp:
- Nếu cậu đã không thân với cô ấy, thì trong điện thoại lại càng không tiện hỏi.
Lôi Viễn chỉ vào anh:
- Thằng nhãi này lại dụ dỗ tôi, nếu Quan Dĩnh mà biết thì chắc chắn sẽ tính sổ với cậu. – Sau đó anh ta cười hì hì. – Gọi cả vợ cậu đến đi, sau đó xếp cho hai cậu ngồi cùng bàn với Lý Sơ Hạ.
Lục Trình Vũ hơi cau mày:
- Cậu đừng làm càn, con người cô ấy thật sự rất nhạy cảm.
Lôi Viễn cười hì hì, không nói gì.
Sau đó Lục Trình Vũ vẫn tìm cơ hội để nói với Đồ Nhiễm.
Quả nhiên, vừa nghe anh nhắc tới cô đã nói:
- Lôi Viễn là ai? Em không quen, anh ta kết hôn liên quan gì đến em. Dạo này mệt, không muốn đi.
Đồ Nhiễm không muốn đi, một là vì Tô Mạt, hai, cũng là vì đã qua kỳ nghỉ đẻ bắt đầu đi làm việc nhà, việc công ty, thêm cả việc chỗ Lý Đồ, bận quay cuồng.
Không chỉ là xã giao về công việc, mà còn ăn uống, tiệc tùng với họ hàng, nhà cô ít họ hàng nên còn đỡ, bên nhà ông Lục đông đảo, lúc thì cơm tất niên, lúc thì đại thọ mừng ông nội chín mươi vẫn khoẻ mạnh, lúc lại đón tết Nguyên tiêu.
Lục Trình Vũ có thể viện cớ công việc bận rộn không đi, nhưng Đồ Nhiễm là cô dâu mới, không đi không ổn. Hơn nữa, đây cũng là cái Tết đầu tiên ở nhà sau khi Lục Trình Vũ kết hôn. Lại thêm Đá Cuội mới ra đời, người ta gọi cô đi, cũng là vì thằng cháu đích tôn của nhà họ Lục.
Đồ Nhiễm lại bận tối tăm mặt mũi.
Tết đến, những người bình thường chẳng thấy mặt mũi đâu đều tập trung một chỗ, cô với mấy người họ hàng nhà Lục Trình Vũ không thân thiết, chỉ gặp một, hai lần. Ngại nỗi bà con xa láng giềng gần, quan hệ họ hàng dây mơ rễ má cô không thể nhớ hết ngay được, đành cố nhớ kỹ vài nhân vật quan trọng.
Ví dụ như Lục Trình Vũ có một bà cô, sau khi bố mẹ anh ly dị, người này khá quan tâm tới hai mẹ con côi cút của anh, anh cũng rất kính trọng bà ấy.
Kế đó là ông nội nhà họ Lục, đây là nhân vật bắt buộc phải lấy lòng, có điều ông cụ tuổi đã cao, dù sống trong nhung lụa nhưng vẫn không tránh khỏi nghễnh ngãng, cô nói nhỏ một chút thì ông cụ chẳng nghe được gì. Mọi người xung quanh đều cười, bảo cô nói to lên, nhưng Đồ Nhiễm thật sự ngại phải gào toáng lên với ông cụ, vì thế hai bên nói chuyện tương đối khó khăn.
Vào những dịp này, nhân lúc không có mặt Lục Trình Vũ, bà Tôn Huệ Quốc rất thích xỉa xói, mỉa mai cô trước mặt mọi người.
Bà Tôn Huệ Quốc đã gả vào nhà họ Lục gần mười năm, chuyện xưa đã sớm tan thành mây khói, tài sản đứng tên bà ta nhiều, đối nhân xử thế lại lọc lõi, người cần lấy lòng thì lấy lòng, cần ra uy thì ra uy, công phu liệu cơm gắp mắm của bà ta rất có sức sát thương. Huống hồ trong họ có không ít người khi con cái đi học hoặc đi làm đều đã nhờ qua bà ta, nợ ân tình của bà ta, cho nên địa vị của bà ta trong nhà họ Lục đã sớm được củng cố vững chãi.
Đồ Nhiễm tự biết không tiện đối đầu với bà ta trước mặt mọi người, đành phải nhịn hết lần này đến lần khác, tới khi bà ta lôi cả con cô vào thì cô không nhịn được nữa.
Bà Tôn Huệ Quốc nói:
- Sinh con trai thì có gì ghê gớm, bây giờ ai cũng thích sinh con gái, mấy nhà giàu có mà tôi biết, người ta sinh con gái mới mở tiệc mừng, sinh con trai thì chả dám ho he gì, vật không thiết thân ai người ta thèm, ai cũng bảo con trai là đồ ăn hại khó nuôi.
Ông nội không nghe thấy gì nên không lên tiếng, ông Lục nể mặt vợ đương nhiên mắt nhắm mắt mở cho qua, Lục Trình Trình tính tình thật thà cũng không dám nói gì. Ngoài họ ra, mọi người ngồi đầy nhà đều nhìn Đồ Nhiễm như đang xem trò vui.
Đồ Nhiễm nói:
- Sinh con trai hay con gái thực ra đều không thành vấn đề, quan trọng là phải dạy bảo cho tốt, dạy bảo không tốt là xảy ra chuyện lớn liền. Con gái mà chẳng khiến người ta đau đầu như con trai à, ví dụ như chuyện hôn nhân đại sự ấy.
Cô giữ thể diện cho người ta, không nói toẹt ra, người nào biết chuyện thì tự hiểu, bà Tôn Huệ Quốc lập tức im bặt.
Sau đó mọi người lại nói tới chuyện trẻ con đi nhà trẻ. Mọi người đều cho rằng không thể để đứa bé thua ngay trên vạch xuất phát. Người bên cạnh hỏi Đồ Nhiễm định cho đứa bé học trường mẫu giáo nào, Đồ Nhiễm vốn không quan trọng chuyện này, chỉ tiện mồm nói gần nhà có một trường song ngữ, cơ sở vật chất hay giáo viên đều ổn cả.
Bà Tôn Huệ Quốc lập tức xen vào:
- Thực ra