Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.

tò mò, nguyên nhân gì khiến Lý Đồ làm thế à?
Cô cười cười:
- Nếu đã có việc nhờ anh, thì cũng chỉ vì quyền lợi, còn có thể vì điều gì nữa. Chỉ có điều tôi không ngờ chút chuyện riêng của mình cũng có tác dụng, tôi đã đánh giá thấp bản thân rồi.
Cố Viễn Hàng nói:
- Vậy thì phải xem người mua là ai.
Cô nói thẳng:
- Chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả.
Cố Viễn Hàng không để tâm đến lời cô, cười cười:
- Lúc trước Lý Đồ dự một gói thầu về thiết bị sinh học của trường Đại học Khoa học tự nhiên, vừa khéo tôi và Viện trưởng của họ rất thân thiết, cậu ta tìm ngược tìm xuôi, cuối cùng tìm tới chỗ tôi.
Đồ Nhiễm không tham gia dự án đó, nhưng cũng nghe Lý Đồ nhắc qua, sau đó dự án ấy đương nhiên thành công.
Giọng Cố Viễn Hàng không chỉ là tán dương, mà còn có chút khinh miệt, hoặc giả trọng điểm không phải là ở đó:
- Cái tay giặc tinh này, chút tài nguyên nho nhỏ trên tay cũng không bỏ qua, biết tôi thích em, bèn giấu em giở chiêu này, sau này gặp hắn nhớ chửi cho hắn một trận.
Cô nói:
- Sao tôi lại mắng cậu ta, tôi sẽ vờ như không biết, tiếp tục theo cậu ta đi kiếm tiền.
Cố Viễn Hàng cười ha hả, đánh chiếc xe sang một bên:
- Đến rồi. – Anh ta nhìn tấm biển to đỏ rực trước cửa khách sạn. – Đám cưới bạn em à?
Cô trả lời:
- Người quen.
Cố Viễn Hàng nói:
- Người ta bây giờ mới kết hôn, còn em đã có con rồi, hơi sớm. Nếu bây giờ ly hôn thì lại không muộn, đến sớm không bằng đến kịp lúc.
Đồ Nhiễm coi như không nghe thấy, mở cửa xuống xe, sau đó mới cảm ơn một cách khách sáo qua lớp cửa kính. Cố Viễn Hàng xua tay rồi lái xe đi.
Cô bước tới, trước cửa khách sạn chẳng có mấy người, cũng không thấy cô dâu – chú rể đứng ngoài đón khách. Có lẽ do cô tới muộn, chủ khách đã vào chỗ từ lâu, vì thế cô nghĩ không biết có cần gọi điện cho Lục Trình Vũ không. Đang lúc do dự lại thấy Lôi Viễn bước tới cười nói:
- Quý hóa quý hóa quá, muốn gặp chị một lần thật khó.
Đồ Nhiễm tò mò:
- Giờ này sao còn ở ngoài, sao tôi không nhìn thấy anh?
Lôi Viễn nói:
- Chúng tôi đã thấy chị từ lâu rồi, xe sang người đẹp, không muốn nhìn cũng không được.
Biết anh ta đang nói móc mình, Đồ Nhiễm cũng nói:
- Chúc mừng, chúc mừng. Sao không thấy cô dâu đâu, chẳng lẽ chán anh rồi, chưa thành hôn đã bỏ của chạy lấy người?
Lôi Viễn nghe mà thấy khó chịu, nghĩ tới mục đích mời cô tới đây nên đành nhẫn nhịn, hất hàm về một bên:
- Chồng chị đang ở kia.
Đồ Nhiễm nhìn theo, lúc này mới thấy phía sau một dãy xe có hai người đàn ông đang đứng, vóc dáng cao ráo giống nhau, một người mặc đồ Tây, người kia không mặc, chỉ mặc sơmi trắng, áo vest vắt ở tay, điệu bộ trễ nải, hững hờ, không phải Lục Trình Vũ thì còn ai vào đây.
Người mặc áo vest Đồ Nhiễm không quen, còn Lục Trình Vũ thì cô quen, nhưng người ta cũng chẳng nhìn cô, đang dựa vào cửa xe ai vừa hút thuốc vừa nói chuyện. Tận tới khi cô lại gần, Lục Trình Vũ mới liếc cô hai cái qua làn khói thuốc, sau đó nói một câu với người bên cạnh. Dù không nghe thấy nhưng nhìn miệng anh cũng biết, chẳng qua là hai chữ “Đồ Nhiễm”.
Anh giới thiệu với cô:
- Bạn học cấp ba, Hứa Khả.
Người đó nhìn cô cười, đưa tay về phía cô, chỉ nắm nhẹ đầu ngón tay cô một lúc rồi buông ra, rất đúng chừng mực.
Đồ Nhiễm thấy người này mặt mũi nghiêm chỉnh, rất có phong cách, không hiểu sao lại nhớ tới Chu Tiểu Toàn, thầm nghĩ có lẽ cô nàng thích kiểu này, nếu có thể tóm anh chàng này về cho cô nàng nhòm một cái thì hay rồi.
Rồi cô lại nghĩ, người như vậy dù chưa kết hôn thì các cô gái chắc cũng xếp hàng dài theo sau, bèn vô thức liếc nhìn ngón tay áp út của anh ta, quả nhiên thấy một vòng tròn sáng nhạt, liền thầm than đáng tiếc.
Trong lúc suy nghĩ, cô bất giác đã liếc nhìn anh ta mấy lần, cho tới khi bên cạnh có người khẽ ho một tiếng.
Đồ Nhiễm thầm cười nhạo, sao chứ, có phải tôi chưa nhìn thấy trai đẹp bao giờ đâu, nhìn thêm mấy cái cũng có sao.
Cô ngẩng lên nhìn Lục Trình Vũ, trông anh có vẻ thờ ơ, chỉ có Lôi Viễn đang cười cười nhìn cô.
Kế đó, anh chàng đẹp trai bèn nói chuyện với cô, không thân không sơ, tiết chế khá tốt, dù bị cô mở đôi mắt tròn xoe nhòm mấy cái sắc lạnh, anh ta vẫn không chớp mắt, không đỏ mặt, nói cười tự nhiên.
Đồ Nhiễm bụng bảo dạ, trình người này quá cao, Chu Tiểu Toàn chắc chắn không phải là đối thủ của anh ta, thôi vậy, thôi vậy.
Từ trước tới nay, với những người mình tán thưởng, lực tương tác của Đồ Nhiễm vẫn rất mạnh, hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng bao lâu đã tìm được tiếng nói chung.
Lôi Viễn đưa ba người họ vào nhập tiệc, bàn tiệc đó vốn cũng trống, chưa ai ngồi. Đồ Nhiễm theo Hứa Khả ngồi xuống, Lôi Viễn tốt bụng nhắc nhở:
- Đừng mải nói chuyện mãi thế, chồng chị ở bên kia.
Đồ Nhiễm quay sang nhìn, mới thấy một mình Lục Trình Vũ đã ngồi vào phía bên kia chiếc bàn tròn, đang nhìn họ một cách thản nhiên.
Hứa Khả cười:
- Sao nào, tách ra một chút cũng không được à? Hôm nay Đồ Nhiễm cứ ngồi chỗ này đấy.
Trai đẹp đã lên tiếng, há lại không nghe theo.
Lục Trình Vũ ngồi