XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.

phía đối diện uống trà, tự rót tự uống, cũng chưa nói với cô nửa câu, càng không ngồi sang cái ghế bên cạnh cô, cho tới khi bàn này được ghép thêm hai người.
Lúc đó Đồ Nhiễm và cô dâu đang đứng trong một góc nói chuyện, người dẫn khách tới có lẽ là họ hàng của cô dâu, bước tới hỏi:
- Mọi người là bạn bên nhà trai phải không ạ?
Ba người cùng gật đầu, người họ hàng kia lại nói:
- Tốt quá, hai vị này cũng thế, mau tới đây ngồi đi, mọi người đều là bạn, bạn tốt đừng khách sáo.
Đồ Nhiễm ngẩng lên, nhìn thấy Lý Sơ Hạ và một người đàn ông.
Thoạt tiên, người đàn ông bước tới vỗ vai Lục Trình Vũ, rồi dẫn Lý Sơ Hạ ngồi xuống cạnh anh, mọi người lại không tránh khỏi một vòng chào hỏi rồi mới kết thúc.
Từ lúc đó, Đồ Nhiễm nói chuyện với Hứa Khả có chút thấp thỏm không yên, câu chuyện vài lần trở nên nhạt nhẽo, may mà trai đẹp không hề để ý.
Ba người đối diện cũng chỉ nói mấy chuyện trong bệnh viện, lúc thì tranh chấp y dược, ai đánh ai phải nhảy qua cửa sổ, lúc lại nói về những ca mổ đầy máu me. Lý Sơ Hạ rất ít khi lên tiếng, phần lớn thời gian chỉ ngồi bên cạnh lắng nghe, thỉnh thoảng lại nhắc đây là tiệc cưới của người ta, các anh nói chuyện phải để ý một chút. Dần dần, ba người họ cũng không còn chuyện gì để nói.
Một lúc sau, người họ hàng kia lại nhét thêm một người vào bàn, vẫn câu nói cũ:
- Ngồi đi, đừng khách sáo, đều là bạn tốt cả.
Đó là một cô gái trẻ, mặt mũi thanh tú, dáng vóc duyên dáng, cô ta nhìn một vòng quanh bàn, cuối cùng đi tới ngồi xuống cạnh Lục Trình Vũ.
Từ khi cô gái đó tới, Đồ Nhiễm cảm thấy Hứa Khả rõ ràng là không ổn, nói ít, gần như không nói, ánh mắt trở nên hung hãn, khắp người toát ra luồng hơi lạnh lẽo.
Đồ Nhiễm bất giác dịch sang một bên.
Mọi người đều không nói gì, trừ Lục Trình Vũ và cô gái đó.
Lục Trình Vũ nói:
- Lâu rồi không gặp, không ngờ vẫn trở về.
Cô gái nói:
- Đúng thế, nhớ các anh nên về xem sao.
Lục Trình Vũ nói:
- Thực ra em có thể bỏ chữ “các” đi.
Cô gái nhe răng cười:
- Mấy năm rồi anh chẳng thay đổi gì cả, có điều nói nhiều hơn.
Lục Trình Vũ cười cười:
- Em thì lại càng ngày càng xinh đẹp.
Lúc đi qua bàn này, Lôi Viễn có phần hơi ngơ ngác, tuy không muốn can dự nhưng lại không thể bỏ mặc bạn bè không chào hỏi. Anh ta chậm chạp bước tới, nghe thấy đoạn trò chuyện kỳ dị của hai người này bèn nghĩ bụng: Thằng ranh này ác thật, vừa khen người phụ nữ khác đẹp trước mặt vợ và tình cũ, vừa chọc cho hũ giấm chua[2'> bùng lên dữ dội, chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn, khiến người khác sôi gan.
[2'> Từ lóng chỉ sự ghen tuông.
Anh ta có phần không chống đỡ nổi, vội gọi cô dâu tới.
Quan Dĩnh đưa mắt nhìn, cười nói:
- Ây da, nhóm năm người ăn chơi trác táng chúng ta hôm nay coi như đông đủ cả rồi.
Tác phong cô dứt khoát, thay mọi người giới thiệu một lượt, mấy người họ lại vờ trò chuyện mấy câu. Sau đó cô dâu, chú rể biến mất nhanh như chớp, để lại một đám nam nữ đầy băn khoăn.
Cô gái kia rõ ràng khá tò mò về Đồ Nhiễm, vừa mỉm cười chào cô, vừa nói với người đàn ông bên cạnh:
- Em biết ngay là anh sẽ tìm một cô cực kỳ xinh đẹp mà, anh đúng là có phúc đấy.
Nghe vậy, Lục Trình Vũ liếc nhìn cô nàng “cực kỳ xinh đẹp” kia một cái, chẳng ừ hữ gì.
Đồ Nhiễm rất bực bội, nghĩ bụng thái độ của anh, ánh mắt anh kiểu gì thế hả, dù không thấy em cực kỳ xinh đẹp mà chỉ đẹp bình thường, thì giả vờ khách sáo một tí trước mặt người khác, sợ mất miếng thịt nào chắc?
Đồ Nhiễm cũng chẳng muốn để ý đến anh, nhưng lại thêm phần thiện cảm với cô gái ngồi cạnh anh. Cô gái đó dường như cũng có ý bắt chuyện với cô, lại như có phần không thoải mái. Đồ Nhiễm quan sát kỹ lưỡng, trực giác mách bảo nguyên nhân đang ở ngay cạnh mình, trai đẹp đã rất lâu không nói gì, hàn ý trên người dần tan biến, lửa nóng lại rừng rực.
Cô lại dịch sang bên cạnh thêm một chút.
Cả bàn tiệc lặng ngắt.
May mà người biết pha trò ở đâu cũng có, đang lúc gượng gạo thì mấy người bàn bên cạnh bỗng kéo sang, ông chú dẫn đầu đặt một ly rượu xuống trước mặt Lục Trình Vũ, giọng sang sảng:
- Bác sĩ Lục, tôi kính cậu. Cảm ơn cậu, ca mổ đó thực hiện rất tốt, cậu xem, bây giờ sức khỏe tôi tốt biết chừng nào. Cậu còn nhớ tôi không, tôi là chú hai của thằng Viễn.
Lục Trình Vũ đứng dậy chào hỏi, cả hai bèn nhấp một ngụm rượu. Ông chú lui xuống, người phía sau tiến lên, người nói cảm ơn cậu đã mổ cho chồng tôi, người nói cảm ơn anh đã cứu mạng bố tôi, Lục Trình Vũ đành phải chào hỏi từng người, mỗi lần chỉ khẽ nhấp một ngụm, tuyệt nhiên không uống nhiều.
Thấy miệng anh chẳng ướt chút nào, Đồ Nhiễm nghĩ bụng người này đúng là biết làm bộ làm tịch, người ta thành tâm thành ý, tốt xấu gì anh cũng uống một chút đi chứ.
Ai ngờ cũng có người suy nghĩ giống cô.
Lục Trình Vũ chẳng dễ dàng gì mới cầm cự được tới người cuối cùng, người này lại không dễ đối phó, ông ta bước tới nói:
- Tôi là chú tư của thằng Viễn, cảm ơn cậu đã cứu anh tôi, ly này tôi kính cậu, cậu không uống cạn là không nể mặt tôi. – Nói đoạn ông ta đặt cộp ly rượu Mao