Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341888

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1888 lượt.

ngoài ngoại hình khá khẩm, mồm mép đáo để ra, về học vấn, công việc, gia đình đều chẳng bì được với đứa trước, thật chẳng hiểu Lục đại công tử nhà ta đang nghĩ gì nữa. Con bé này cũng chẳng xứng với nó nhỉ?
Bà Tôn Huệ Quốc nói:
- Trong bụng có bầu rồi, lúc cưới về đã có rồi. Cậu cả với cô bé trước kia yêu nhau lâu như thế cũng không chia tay, còn con bé bây giờ, trước khi cưới cũng chỉ qua lại mấy tháng, con bé như thế, gia giáo thật chẳng ra sao… Nhưng mà, tôi nghe nói cô bé trước kia đến giờ vẫn còn vương vấn cậu cả nhà ta lắm, có lần ông nhà tôi đi thăm con trai, còn bắt gặp hai đứa đứng với nhau ở bãi đậu xe.
Cô Lục Trình Vũ nói:
- Cũng khó trách, cô bé tốt như vậy ai mà không thích, chắc là thằng Vũ cũng có những phút nhất thời sai lầm, em đây đã gặp nhiều người bụng dạ thâm hiểm như thế rồi. Đàn ông sợ nhất là bị bám lấy như thế, lấy vợ vẫn nên lấy người đơn thuần một chút thì tốt hơn.
Người họ hàng kia lắc đầu:
- Chứ còn gì nữa, mấy con bé trẻ tuổi bây giờ không đơn giản đâu, vì nhà trai giàu có mà không từ thủ đoạn tranh giành, đàn ông một khi đã yếu mềm, làm gì có ai thoát ra được? Tôi mà có đứa con gái như thế, tôi chả tát cho vỡ mồm ra.
Bà Tôn Huệ Quốc cười:
- Con nhà bác được nuôi dạy đầy đủ, đâu có thèm mấy đồng tiền này.
- …
Bà Vương Vĩ Lệ đứng ngoài cửa càng lúc càng nổi cơn lôi đình, càng nghe lòng càng rối bời, lòng bàn tay lúc thì lạnh toát, lúc lại run lên, mặt biến sắc, cơn giận bốc lên lại không tiện xả ra với người ngoài, chưa biết chừng người ta còn nói đúng. Máu nóng bốc lên đầu, bà không thể nghe tiếp được nữa, quay người chạy xuống dưới nhà, vào bếp tìm con gái.
Bà vung tay tát cô một cái nảy đom đóm.
Đồ Nhiễm không hiểu chuyện gì, bàng hoàng nhìn mẹ.
Bà gằn giọng, nhưng lửa giận vẫn ngùn ngụt:
- Đê tiện, lúc tao đẻ mày ra không cho mày xương cốt hay sao?
Đồ Nhiễm không hiểu đã xảy ra chuyện gì, vừa hoảng hốt, vừa hổ thẹn, vừa bực bội, lại không thể cãi với bà. Cô ngước mắt lên thấy Lục Trình Trình đang đứng ngẩn tò te ngoài cửa, không khỏi hạ giọng nói:
- Mẹ, có chuyện gì về nhà rồi nói, mình về nhà thôi.
Bà Vương Vĩ Lệ đâu nghĩ nhiều được đến thế, giận dữ nói:
- Mày còn biết đến mặt mũi à, cái mặt già này của tao đã bị mày quăng đi mất rồi, nếu bố mày mà hay không biết có đội mồ mà dậy nữa hay không. Mày… nếu lúc đầu tao biết chuyện là như thế, tao đã kéo mày đến bệnh viện bỏ đứa bé đi chứ không bao giờ cho mày làm đám cưới. Chẳng trách sao tao thấy nó đối với mày không lạnh không nóng, không rõ ràng, thì ra mày xen vào giữa người ta. Bây giờ người ta vẫn còn dây dưa với người trước, mày có biết không…
Đồ Nhiễm đã hiểu ra phần nào, vội nói:
- Trước khi cưới, con căn bản không biết những chuyện trước đây của anh ấy.
Bà Vương Vĩ Lệ cười lạnh:
- Thế sau khi cưới mày biết rồi phải không? Biết rồi mà vẫn sống được à? Khổ thân quá nhỉ!
Đồ Nhiễm nói:
- Mẹ nghe mấy lời nói xàm này ở đâu vậy? Lục Trình Vũ không phải người như thế, con tin anh ấy.
Bà Vương Vĩ Lệ nói:
- Lời nói xàm nào? – Bà chỉ tay lên trên lầu. – Cả họ người ta đang tụ tập ở đó nói mày đấy, họ nói cô gái lúc trước tốt bao nhiêu, nói tình cảm của người ta mặn nồng đến thế nào… mà là nói xàm à, mày tin nó thì làm được gì? Cho dù nó có tốt đến đâu, cái gì cũng tốt, tốt đến tận trời, chỉ cần nó đối với mày không tốt thì cũng vứt đi.
Lúc trước Đồ Nhiễm chỉ thấy hoảng hốt, khi nghe đến nửa câu sau, tim cô bỗng nghẹn lại, không nói rõ được là tư vị gì, chỉ cảm thấy bức bối, khó chịu lạ thường.
Bà Vương Vĩ Lệ lại nói:
- Người nhà nó đối xử với con như thế nào, chẳng phải là chịu ảnh hưởng của nó hay sao? Nó không coi con ra gì, người nhà nó lại càng không coi con ra gì, uổng công mẹ thức khuya dậy sớm chăm con cho nhà nó, còn người ta thì cười nhạo sau lưng, đúng là mất mặt.
Đồ Nhiễm đứng đó, chỉ có thể cố gắng để không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng không thể bình yên, nhất thời lơ đễnh, ngón tay chạm vào mép nồi nước sôi bỏng rát, nhưng cô cũng không thấy đau.
Bà Vương Vĩ Lệ đang định nói thêm gì đó thì nghe thấy Lục Trình Trình đứng phía sau khẽ gọi “Anh hai”, lúc này mới phát hiện ra Lục Trình Vũ không biết đã bước vào tự bao giờ. Ông Lục vì nhìn thấy xe của con trai từ xa nên cũng bế cháu về, đúng lúc hai người lần lượt đi vào nhà.
Nhìn thấy con rể, bà Vương Vĩ Lệ lại càng thêm giận dữ, bèn nói:
- Mẹ thấy hai đứa sau này cũng chẳng có kết quả tốt đâu, tốt nhất là ly hôn cho xong.
Lời vừa nói ra, bốn người còn lại đều bàng hoàng.
Bà Vương Vĩ Lệ nói được ra miệng thì nhẹ cả người. Nhưng nghĩ lại lại thấy không ổn: Nói những lời này trước mặt con rể có phải thiếu chừng mực không? Thế chẳng phải là chặn đường lui của người ta, càng khích thêm mâu thuẫn hay sao? Đang lúc hơi hối hận, nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt, bất an của con gái, bà lại lập tức hận sắt không thành gang, lửa giận lại bốc lên:
- Sao, con không nỡ hả? Mẹ thấy con yêu nó đến mụ mị ra rồi.
Mặt Đồ Nhiễm thoắt đỏ bừng đến tận mang tai, đứng như trời trồng không nó