XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.

f, cỏ xanh mướt, sóng vỗ dào dạt, không khí trong lành, bà nghĩ bụng, khi về già có thể được hưởng phúc phận này cũng đáng.
Ông Lục rất khách sáo, vừa bế thằng cháu không rời tay, vừa mời bà vào bên trong.
Tôn Huệ Quốc và cô của Lục Trình Vũ đều đang ngồi đó, họ hàng bạn bè cũng đến gần đủ, thấy bà Vương Vĩ Lệ tới thì trò chuyện xã giao vài câu, nhưng lại chẳng nhiệt tình với Đồ Nhiễm như lần trước.
Đồ Nhiễm không để tâm lắm, cô biết với cái gia tộc này, sự có mặt của mình có phần giống như người ngoài xâm nhập, sự bài xích trong thời gian ngắn cũng thường gặp, nên không nghĩ ngợi nhiều.
Nhưng bà Vương Vĩ Lệ lại không thoải mái. Bà thấy con gái mình chào bà Tôn Huệ Quốc mà người ta chẳng thèm để ý, đi chào cái bà cô gì đó cũng chỉ ừ nhạt một tiếng. Ngoài ông thông gia và ông nội là còn bình thường, những người họ hàng khác đều tỏ vẻ lạnh nhạt. Bà không nén được, bèn kéo con gái ra một góc hỏi:
- Sao nhà người ta lại lạnh nhạt với con thế? Thế là làm sao?
Cô đáp qua loa:
- Vẫn ổn mà, con có thấy gì đâu.
Bà Vương Vĩ Lệ hơi bực:
- Vẫn ổn, vẫn ổn, người ta vênh mặt lên tận trời rồi con còn thấy vẫn ổn, đúng là chẳng biết nhìn nét mặt người khác.
Cô nghĩ bụng: Con có phải là đồng Nhân dân tệ đâu, làm sao bắt người ta nhìn thấy con là nhào ngay đến được, làm hết bổn phận của mình là được rồi.
Dù như vậy, về cơ bản cũng vẫn ổn thỏa.
Cho tới khi ăn cơm trưa, mọi người nói chuyện chủ yếu về vấn đề con cái, bà Tôn Huệ Quốc bế Đá Cuội luôn mồm cảm thán:
- Ái chà, thằng bé này mũi cao mày rậm, nhìn là biết đúng con cháu nhà họ Lục. – Bà ta lại nói. – Có điều da không được trắng lắm, giống mẹ nó.
Bà Vương Vĩ Lệ cười nói:
- Ây da, ưu điểm toàn là của nhà bà, khuyết điểm là của nhà tôi hết, thằng bé này cũng biết cách chọn thật.
Nghe vậy Đồ Nhiễm chỉ muốn cười, nhìn sang thấy Lục Trình Trình vẫn đang kìm nén ở một bên, hai chị em bất giác đưa mắt nhìn nhau.
Ông Lục vội nói:
- Tôi thấy cháu tôi mắt to mũi xinh, con ngươi đen lay láy, rất giống Đồ Nhiễm, rất xinh.
Đồ ăn bày biện đầy đủ, bố nhân vật chính vẫn chưa xuất hiện, gọi điện tới nói cứ ăn trước, không cần phải đợi anh, anh vừa tiếp nhận một ca bệnh nặng, nhất thời không về ngay được.
Đồ Nhiễm đã quá quen với việc này, anh chẳng có lúc nào là đúng giờ cả, bình thường đến trễ một tiếng coi như ông Trời đã thương tình lắm rồi.
Bữa cơm này diễn ra bình thường, hơn một tiếng đồng hồ là xong, bà Tôn Huệ Quốc gọi mấy người cùng đi chơi mạt chược.
Lục lão thái gia sức khỏe cường tráng, đam mê đánh golf, ông Lục bèn bế cháu trai đưa mấy người khách nam theo ông cụ tới sân golf phía trước. Trước khi đi, ông thấy bà Tôn Huệ Quốc mải chơi mạt chược, không để ý gì đến bà thông gia, không khỏi nói mấy câu, khiến bà ta phải rời ghế, gọi người khác lên thay.
Bà Tôn Huệ Quốc khách khí với bà Vương Vĩ Lệ một hồi, bà Vương Vĩ Lệ thấy bà ta giả vờ giả vịt bèn từ chối, bà cũng không thích mấy người này, càng không có hứng thú tham gia.
Bấy giờ Đồ Nhiễm đang ở phòng bếp dưới lầu rửa bình sữa cho con, cô mang theo mấy bình sữa cho thằng bé, uống nước quả, uống sữa đều dùng riêng, rửa xong còn phải cho vào luộc khử trùng.
Ông Lục thấy vậy đành dặn dò con gái:
- Trình Trình, hay là con với dì Vương cùng ra ngoài đi dạo với bọn bố, phong cảnh trên núi đẹp lắm.
Lục Trình Trình vâng lời, khoác tay bà Vương Vĩ Lệ đi ra bên ngoài.
Ra đến cửa, thấy sắc trời âm u, bên hồ lại hơi nổi gió, bà Vương Vĩ Lệ thấy lạnh, nhớ ra áo khoác vẫn để ở trên lầu, bà bèn bảo mọi người đi trước, còn bà với Trình Trình quay lại lấy.
Vừa đặt chân lên trên lầu, chưa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng cô Lục Trình Trình nói:
- Phải đó, em cũng không thích con bé bây giờ lắm, người lớn nói một câu nó cãi một câu, vô lễ, mồm mép quá đáo để.
Bà Tôn Huệ Quốc ra một quân bài:
- Cô không thấy người ta làm nghề gì sao, bán thuốc đó, mồm mép không sắc sảo thì sao làm nổi?
Lục Trình Trình đang định bước vào thì bị bà Vương Vĩ Lệ kéo lại, ra hiệu cho cô đừng lên tiếng, hai người cứ đứng ở cửa lắng nghe.
Một người họ hàng khác nói:
- Trình dược viên hả, tôi nghe nói nghề này rối ren lắm, người giỏi giỏi một tí thì phải đi ngồi vào lòng bác sĩ, không giỏi thì không biết thế nào, chả nói được, hơn nữa cái nghề này cũng không ổn định.
Tôn Huệ Quốc thở dài:
- Thằng cả nhà tôi cũng không biết là làm sao nữa…
Bà cô Lục Trình Vũ nhẹ nhàng lên tiếng:
- Nói ra thì em vẫn thích cái con bé lần trước của thằng Vũ hơn, nói chuyện nhỏ nhẹ, tính tình đơn giản, lại có học vấn, gia cảnh cũng tốt. – Bà ta bật cười. – Em cứ nhớ mãi, thằng Vũ hồi đó còn là một thằng nhóc con, hẹn hò với cô bé đó bị em bắt gặp, hai đứa nó ngượng đỏ cả mặt, tuổi trẻ đúng là thú vị… Sau đó nó còn dẫn cô bé đó đến nhà em ăn cơm mấy lần, cô bé đó được dạy dỗ rất tốt. Con bé lần này, trước khi bọn nó kết hôn em mới gặp có một lần, chả hiểu nổi.
Người họ hàng kia bèn hỏi:
- Cô bé hồi trước yêu còn lâu, điều kiện lại tốt, sao giờ lại tìm một con bé thế này,