Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.
gì người ta không nhìn.
Cô tức tối nhìn anh, bất chợt cười:
- Em đâu có cười người ta, em cười cái đồ nhà anh, miệng hùm gan sứa.
Anh không nói gì, lôi cô về phía trước, về đến khách sạn, anh đóng cửa lại, ấn cô lên cửa, véo cằm cô, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô:
- Cười đi, sao không cười nữa?
Đồ Nhiễm có phần không thở nổi, vội nói:
- Em nói lung tung, sao anh lại là con hổ giấy được chứ, cho dù đúng thế thì cũng có chỗ nhất định không phải làm bằng giấy.
Nghe vậy anh rất khoái chí, cúi đầu cười, vỗ vỗ mặt cô:
- Vừa mới mắc mưa, mau thay quần áo ướt ra, không khéo bị cảm bây giờ.
Nói rồi bèn rướn lên, lột quần áo trên người cô ra như đang bóc vỏ hành lúc nấu cơm, cuối cùng chỉ còn lại một miếng trắng phau nõn nà. Anh bế cô quẳng vào bồn tắm, vặn vòi nước nóng, nói gọn lỏn:
-Tắm!
Mặt cô đỏ lựng, toàn thân nóng bừng, kéo soạt tấm rèm tắm, trừng mắt nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy bóng anh lướt qua, anh đã bước ra ngoài. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi lại ngẩn ra một lúc, sau đó mới cầm vòi sen lên kỳ cọ.
Đang lúc váng vất, thình lình tấm rèm tắm bị kéo soạt ra, Lục Trình Vũ dựa vào bức tường bên kia, tay cầm một lon bia, nheo mắt nhìn cô.
Thỉnh thoảng anh lại nhấp một ngụm, giọng khàn đặc:
- Tắm đi, anh muốn xem.
Tim Đồ Nhiễm đập thình thịch, trong lúc hoảng loạn, chỉ biết dùng khăn tắm che người. Nước nóng giội xuống, cô nhìn vào mắt anh, trong đôi mắt sâu thẳm như có thứ gì đó đang nhảy nhót, như lửa, lại như nước, vừa nóng bỏng người lại lạnh thấu xương, đôi mắt ấy cứ nhìn cô chằm chằm, nếu nói nó chất đầy dục vọng, thì thà nói là thanh tâm quả dục[20'>, tựa như trước mắt anh không tồn tại thứ gì, mà anh chỉ lặng lẽ xuất thần thôi.
[20'> Tâm hồn thanh tịnh, kìm nén dục vọng.
Không kìm chế được, cô hít vào một hơi thật sâu, lại bị làn hơi nóng ấm áp xung quanh bao phủ, vì thế cô khẽ quay đi, chậm rãi xối nước nóng lên người.
Anh nói:
- Quay lại!
Cô không nhúc nhích, trước ngực bỗng lạnh toát khiến cô không khỏi rùng mình. Cô quay người lại nhìn, thấy anh cầm lon bia giơ lên không trung, miệng khẽ nhếch lên một nụ cười ngả ngớn, ngón tay đang miết lon bia khẽ dừng lại, rồi lập tức đặt lon bia lên bồn rửa mặt. Lon bia lăn vào một xó, anh bước vào bồn tắm.
Anh không nói gì, cầm tay cô đặt lên thắt lưng trên eo mình, đỡ lấy gáy cô, phủ môi mình lên môi cô. Ngụm bia lành lạnh tràn vào, từ từ nhấn chìm trái tim sắp cháy rụi của cô. Cô cởi thắt lưng của anh ra, dịu dàng, tỉ mỉ, quần áo rơi xuống, họ quấn chặt lấy nhau trong làn nước nóng ấm áp, sau đó lại ướt sũng lăn lộn trên giường.
Đồ Nhiễm cảm thấy mình giống như một phiến lá, một giây trước còn đang run rẩy trên ngọn kia, ngay giây tiếp theo đã cuốn theo chiều gió, không ngừng xoay tròn, không ngừng rơi xuống không thể tự mình làm chủ, có thứ gì đó rần rật chạy trong huyết mạch, gặm nhấm khắp nơi. Cuối cùng, những vết thương ấy toác ra, máu tanh dường như đang dâng trào từ đoạn cuối sinh mệnh, đầm đìa.
Cơ thể nóng hừng hực mà vạm vỡ của anh bỗng căng lên, chỉ chực bùng nổ, cô bỗng túm được một tia tỉnh táo từ trong hơi thở của anh, đưa bàn tay mềm mại chặn ngực anh, khàn giọng nói:
- Anh quên gì rồi?
Anh nén tiếng thở hổn hển, ngẩng đầu nhìn cô từ trên cao, lông mày hơi nhíu lại, đôi môi mỏng mím chặt, suy nghĩ trong thoáng chốc, sau đó phủ phục người xuống, thì thầm vào tai cô:
- Muốn có con không!
²²
Đồ Nhiễm nhắm mắt lại, vùi mặt vào gối.
Sức nặng và hơi nóng đè trên người bỗng tan biến, chỉ còn lại một lớp mồ hôi ướt sũng, không phân biệt được là của anh hay của cô. Trên gối vẫn còn dấu vết những giọt nước mắt không kìm nén được của cô.
Cô nhớ lại câu nói trước đó của anh.
Cô khẽ cử động, tay chân vẫn tê rần. Cô chậm chạp mò mẫm lấy chiếc chăn bên cạnh đắp lên người, bên tai vang lên tiếng anh hỏi:
- Có được tính là hoàn mỹ không?
- Gì cơ? – Cô còn chưa định thần lại
Anh tiến sát lại:
- Món quà em muốn có được coi là hoàn mỹ không?
- Bình thường. – Cô lặng lẽ đáp.
Anh túm lấy eo cô, tăng thêm lực nơi cánh tay.
Vừa đau vừa nhột, cô luôn mồm “ừ ừ” mấy tiếng, lại ngượng ngùng không nói nên lời.
Lục Trình Vũ cười, buông cô ra rồi bước xuống giường, lấy một chiếc khăn tắm quấn sơ sài quanh eo, sau đó cầm bao thuốc trên tủ đầu giường lên, rút một điếu ngậm trong mồm, lấy bật lửa ra châm rồi nói:
- Mới dùng 50% công lực thôi.
Cô xoay mặt nhìn anh:
-100% thì thế nào?
Anh đứng cạnh giường, tay buông thõng, ngón tay lướt từ trán đến xương sống của cô, rồi trượt xuống phía dưới, tựa như một cọng lông vũ mơn man, khẽ khàng nói:
- Sẽ làm em bị thương.
Cô không nhịn được hứ một tiếng, kéo chăn quấn chặt vào người.
Anh bật cười, tiếng cười lại bị tiếng chuông tin nhắn điện thoại ngày càng lớn át đi.
Cô vẫn nằm trên giường, không cần nhìn cũng biết, anh cầm điện thoại ra ngoài ban công.
Mưa đã tạnh, mặt trời ngả về Tây, nắng nhạt nhòa yếu ớt xuyên qua những đám mây, những giọt nước trong veo đọng trên lan can thỉnh thoảng lại rơi tí