80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2163 lượt.

Đồ Nhiễm miễn cưỡng mở mắt ra nhìn, chỉ vào dòng nước:
- Đây là có cá rồi còn gì, lúc lên lúc xuống kìa.
Anh liếc sang:
- Có thì có, có điều cá còn chưa to, hoặc là còn bé quá, hoặc là chưa câu được, đã câu là phải câu con to, nếu không chẳng có gì vui. – Anh đã đi về phía trước rồi nhưng vẫn ngoái đầu lại. – Kiên nhẫn một chút.
Cô nằm đó vẫy tay với anh.
Anh đi một vòng, không phát hiện thấy chỗ nào đặc biệt, bèn vớt một ít tôm tép dưới nước, nhỏ xíu, trong veo lấp lánh. Bữa tối đập hai quả trứng gà, cho thêm ít hành hoa vào xào lên chắc cũng ngon ra trò.
Trời bỗng nổi gió, một đám mây đen kịt bay tới, che khuất mặt trời, chẳng bao lâu sau đã có vài giọt mưa rơi xuống. Còn chưa vào hè, mấy ngày nay thời tiết vừa oi bức vừa hanh khô, mưa một chút cũng tốt.
Anh thong thả trở về, chỉ chốc lát đã tới nơi, nhìn thấy Đồ Nhiễm vẫn còn đang nằm đó, chỉ lấy tay chắn lên mắt để che mưa Anh tự nhủ cô làm việc cũng coi như khá nhẫn nại.
Lại gần mới phát hiện ra, cô đã ngủ quên trên ghế, chắc cánh tay đưa lên là để chắn ánh nắng lúc trước.
Cô co ro trên ghế, hai chân co lên, chiếc váy trông càng ngắn hơn, áo sơ mi giắt vào trong váy, bờ eo mảnh mai, bộ quần áo vừa khít ôm sát cơ thể, cúc áo trước ngực hình như đính không chắc, rung rinh theo hơi thở phập phồng như muốn rơi xuống. Giày đá sang một bên, không đi tất, chân không chạm đất, đầu ngón chân hơi cong lên.
Khi còn trẻ, anh cảm thấy bàn chân của rất nhiều phụ nữ phải đẹp hơn chân đàn ông, vừa trắng trẻo vừa mềm mại, đường nét nhỏ nhắn, không giống như thứ gần gũi với bụi bặm trần gian nhất.
Khi còn trẻ luôn thích nghĩ ngợi vẩn vơ, những năm tháng bối rối nhất của người đàn ông là thời kì hormone tiết ra nhiều nhất, gần như cả ngày đều nghĩ về cơ thể trắng lốp của người khác giới, nằm mơ cũng muốn làm những chuyện không thể làm được, không biết sự giày vò này sẽ kéo dài tới bao giờ, bất lực vì mình chẳng là gì cả, chỉ có sự bồng bột ngây ngô, bài vở nặng nề là cái phao cứu mệnh cuối cùng, ép người ta chỉ có thể mơ mộng hão huyền giữa những khoảng thời gian kín mít.
Sau này, cuối cùng cũng đã được nếm mùi, bèn thầm cảm thán trong lòng, thì ra là vậy.
Sau này nữa, dần dần học được cách chinh phục, chỉ có điều trong lúc chinh phục người khác, cũng đồng thời bị người ta trói buộc. Thỉnh thoảng cũng giãy ra được, nhưng lại không tránh khỏi lật thuyền trong cống ngầm[18'>.
[18'> Cống ngầm là nơi không sóng không gió, là nơi khó có thể lật thuyền nhất. Ý nói nơi an toàn nhất cũng có thể xảy ra sai sót.
²²
Qua màn mưa mù mịt như sương mù, Lục Trình Vũ như đang ngắm người con gái say ngủ.
Một lát sau, thấy cổ họng hơi nóng và ngứa, anh ngẫm nghĩ đã bao lâu rồi không làm nhỉ.
Ngày nào cũng trực ban, thời gian ở nhà buổi tối của anh không nhiều. Anh thầm nhẩm tính, miễn cưỡng hai tuần ba lần, con số này ở độ tuổi của anh mà nói quả thật hơi ít, nếu không sợ thiệt thòi thì ngày nào cũng làm vẫn ổn, chỉ có điều sau này già rồi sẽ thấy mệt mỏi. Ở phương diện này, ít nhiều anh cũng khá kìm chế.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, những hạt mưa to bằng hạt đỗ rào rào rơi xuống. Những giọt nước tròn xoe nhỏ xíu trượt theo cổ áo lăn xuống dưới, không thể nhìn thấy nữa, lòng anh bỗng rạo rực. Anh tức thì mở mắt ra, nghĩ xem có cần gọi cô dậy hay không. Bỗng chiếc cần câu khẽ rung lên, khi anh định thần lại, chiếc phao chìm xuống dưới đã nổi hẳn lên trên, khẽ nhấp nhô trên dòng nước.
Đồ Nhiễm đã tỉnh giấc, cô ngồi dậy, mơ màng mở mắt ra, khẽ bĩu môi, vẻ như đang say, chằm chằm nhìn anh hỏi:
- Mưa rồi, sao anh không gọi em dậy?
- Gọi rồi mà em không dậy. – Anh thong thả thu cây cần lại.
Mưa bỗng to hẳn lên, đầu tiên là tí tách, tí tách, sau đó thì rào rào rơi xuống. Cô ngẩng đầu nhìn trời, nhớ lại lúc nãy đi dạo thấy phía trên có một cái đình, bèn nói:
- Lên trên kia trú mưa, đợi đám mây kia tan đi là được.
Họ men theo dòng nước tiến về phía trước. Đường lầy lội, Đồ Nhiễm lê đôi giày cao gót ì ạch đi ở phía sau, anh nghiêng người lại nhìn, nắm chặt tay cô.
Ngôi đình này có lẽ được xây để ngắm cảnh, chỉ bé bằng lòng bàn tay, vẻ ngoài lòe loẹt mà hơi thô kệch, điểm xuyến cho nước non xanh thẳm, chỉ nên ngắm nhìn từ xa.
Vào trong đình, họ gần như đã ướt sũng, Đồ Nhiễm hít một hơi, cười nói:
- Vừa rồi nóng quá, giờ thì mát nhiều rồi.
Cô xõa tóc ra hai bên, lấy tay vuốt nước mưa trên tóc đi. Bỗng lại có một giọt nước bắn vào mặt, cô nhìn sang, Lục Trình Vũ đang đứng bên cạnh rũ tóc. Cô tránh sang một bên, lẩm bẩm:
- Ghét!
Anh đưa tay lau mặt, cũng dịch theo sang phía cô. Cô lườm anh, lại thấy mái tóc ngắn của anh bết nước mưa dựng đứng lên, mặt cũng ướt, trông càng đẹp trai hơn. Cô không kìm chế được lại nhìn anh thêm một cái, bắt gặp ngay ánh mắt của anh.
Cô khẽ quay mặt đi, nhìn màn mưa dưới mái hiên sau lưng anh. Mưa thắm sắc lá xanh, giăng mắc khắp trời.
Anh mím môi, như đang cười, ánh mắt trượt từ mặt xuống ngực cô. Cô cúi nhìn, chiếc áo sơ mi trắng đã ướt sũng nước mưa, dán trên người như một tờ