Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
tách.
Cô từ từ ngồi dậy, mặc áo khoác tắm, ngoảnh ra ngoài cửa sổ. Anh ngồi trên chiếc ghế dài cạnh cửa sổ, ngón tay bấm trên phím điện thoại, miệng ngậm điếu thuốc, làn khói mỏng lững lờ, tàn thuốc đã cháy thành một đoạn dài, nhưng vẫn chưa rơi xuống.
Cô vào bếp mở tủ lạnh, tìm một ít bơ phết lên bánh mì sandwich, cho hai cốc sữa vào lò vi sóng quay nóng. Sau đó cô đặt mấy thứ đó lên khay, bê ra ngoài ban công, đặt trên chiếc bàn tròn ngoài đó, cầm một lát bánh mì tì lên lan can, vừa nhâm nhi vừa ngắm nhìn hồ nước cạnh cánh rừng. Mặt hồ ảm đạm, màu sắc đã tan biến.
Ăn xong, cô quay người lại để lấy thêm thì nhìn thấy điện thoại đã được tiện tay đặt lên bệ cửa sổ, còn anh đang ngửa đầu trên ghế lơ đãng hút thuốc.
Lúc này anh rất thảnh thơi, hoặc có thể nói đối tác bên cạnh khiến anh cảm thấy thoải mái, khi làm hết sức chăm chú, xong việc rồi cũng không bám riết lấy anh, hỏi mãi những câu hỏi nhàm chán vặt vãnh như “Anh có yêu em không”, “Em có phải là người mà anh luôn mong đợi không”, hay “Sau này anh có dự định gì”… liên miên không dứt.
Nhớ năm xưa, sau cơn mây mưa, thực sự điên cuồng, lời yêu thường không đi qua não mà chui thẳng qua mồm, sau đó dần dần nói ít đi, người kia lại níu chặt lấy anh không rời, như thể nhất định phải nghe được mới yên tâm. Khi anh trả lời qua loa, cô lại nói, lời đàn ông nói trên giường đâu thể coi là thật. Từ đó trở đi, anh lại càng ít nói, những lời ngon ý ngọt dường như đã trở thành cấm kỵ. Người kia lại bảo, anh không yêu em, chỉ muốn tìm đại một người phụ nữ để lên giường thôi. Nghe những lời như vậy, trống ngực anh đập thình thịch, hình như cũng hơi mơ hồ.
Người con gái hơn hai mươi tuổi, mắt ngấn lệ, mê man nhìn anh:
- Lục Trình Vũ, em và anh ở bên nhau thật sự rất mệt mỏi, không có một chút cảm giác an toàn nào anh có biết không…
Anh bừng tỉnh lại từ dư âm của hormone phát tiết, bất chợt nổi giận, lạnh lùng nhìn cô:
- Vứt mẹ cái cảm giác an toàn ấy đi, sau này đừng có nhắc tới mấy chữ này trước mặt anh.
Rõ ràng là cô bị giật mình, lập tức im bặt, ngồi bên mép giường khóc thút thít.
Khi đó anh không một xu dính túi, nghèo rớt mùng tơi, người nhà đột nhiên lâm bệnh qua đời, trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ làm thế nào có thêm việc làm để kiếm học phí cho năm tới, tương lai mờ mịt mông lung, ngay cả bản thân cũng chưa từng biết phải đi đâu để tìm cái gọi là “cảm giác an toàn”. Anh đứng trước cửa sổ một lúc, ổn định lại tâm trạng, lòng lại bắt đầu phiền muộn, cuối cùng vẫn xuống nước trước, bước tới vuốt tóc cô, dỗ dành.
Những ngày bên nhau sau này, mâu thuẫn ngày càng nhiều, ngoài lúc ở trên giường ra thì chỉ toàn cãi nhau, hai bên đều hết sức mệt mỏi, gặp nhau cũng chẳng có gì để nói, làm tình trở thành gánh nặng, cho tới một hôm, cô nói, chia tay đi, chúng ta không hợp.
Lục Trình Vũ chậm rãi phả ra một vòng khói, thấy Đồ Nhiễm bê ly sữa lên trước mặt anh, anh lắc đầu, nhìn cô rồi vỗ lên đầu gối mình. Cô bước tới ngồi lên đùi anh, ngả đầu lên vai anh, khép hờ mắt lại.
Trán cô chạm vào chiếc cằm lún phún râu của anh, cô không cầm lòng được ngẩng lên hôn một cái.
Sau đó anh cũng khẽ cúi đầu xuống, hôn cô một cách hết sức tự nhiên, cả quá trình như gần như xa, cô hơi ngước mắt lên, phát hiện ra anh đang thưởng thức những tia nắng thấp thoáng nơi cuối trời.
Ánh nắng chiếu vào mắt anh, khiến đôi mắt ấy trở nên trong suốt và dịu dàng.
Họ ở lại khu resort chưa đến hai ngày, chiều thứ Bảy liền lái xe về nhà.
Trên đường về, Lục Trình Vũ để Đồ Nhiễm cầm lái. Một năm trước cô đã lấy bằng lái, nhưng chưa sờ vào xe mấy, nhất thời quên mất đâu là chân côn, đâu là chân ga, may mà đường sá vắng vẻ, rất ít xe qua lại, ngoằn nghèo một lúc dần dần cũng lên tay. Lỏng côn, nhấn ga, đuổi theo chiếc xe tải trước mặt, trên chiếc xe tải chất đầy ống thép dài, đầu ống thò ra ngoài thùng xe, lắc lư theo nhịp bánh.
Lục Trình Vũ bảo cô vượt lên, cô phản ứng chậm một nhịp, sắp tới đằng trước mới bắt đầu bẻ lái, lực lại yếu, mây cái ống dài ngắn khác nhau gần như lướt sát sạt qua kính trước. Đồ Nhiễm thầm thở hắt ra, len lén nhìn sang người ngồi bên ghế phụ lái, anh nắm tay nắm trần nói:
- Tấp xe vào lề.
Xe dừng lại, anh đi xuống ngồi ra ghế sau rồi nói:
- Vốn định để em lái xe đi làm, ai ngờ thả ra lại có thêm một hung thần xa lộ, mấy hôm nữa anh sẽ tìm người quen ở trường dạy lái xe, em tới đó tập thêm hai tháng rồi tính.
Cô mừng rỡ:
- Em biết ngay là anh sẽ để em lái mà, ông xã, anh tốt với em quá.
Anh nói:
- Anh đi làm gần, nếu không còn lâu mới đến lượt em. Đừng mừng vội, tập xong rồi anh phải sát hạch cho qua mới được ra đường.
Sau khi về nhà, quả nhiên anh giúp cô liên hệ với trường dạy lái xe, cũng không xa nhà lắm.
Trời dần nóng lên, nhưng chiếc xe mới là động lực, hễ không có việc gì là cô lại đội nắng chạy tới trường dạy lái xe chạy mấy vòng.
Mấy hôm sau, trong đội xe nhận học viên mới, già trẻ trai gái hơn chục người, trong số đó, cô nhìn thấy Lý Sơ Hạ.
Lý Sơ Hạ dáng vẻ tao nhã, ít nói, phần lớn thời