Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.
gian đều chỉ có một mình, có hai ba người đàn ông định tới bắt chuyện nhưng đều bị cô xua đi, thời gian còn lại là đứng xếp hàng đợi tới lượt thực hành.
Đồ Nhiễm lái xe ra ngoài đường một vòng với người quen ở trường trở về, liền bị thầy Trương dạy học viên mới gọi lại. Thầy Trương hơn 60 tuổi, xuất thân từ lính, tính cách người phương Bắc, hào sảng oai hùng, giỏi ăn giỏi nói, bình thường mặt mũi lúc nào cũng tươi tỉnh, lúc căng thẳng thì lập tức biến sắc, rất thích buôn chuyện linh tinh với Đồ Nhiễm. Lúc này ông đang cho học viên thay phiên nhau lên xe thực hành, còn mình thì trốn dưới gốc cây nghỉ ngơi, trước chân đặt một tách trà đặc, nhìn thấy cô ông chỉ vẫy tay:
- Tiểu Đồ, tới đây, tới đây, chuyện lần trước còn chưa kể cho cháu nghe hết.
Thầy Trương quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chuyện linh tinh hồi ông còn làm lính, Đồ Nhiễm đang nghe say sưa thì thấy ông nhìn chiếc xe tập lái rồi gào lên:
- Ai đấy, tôi ở đây quan sát đấy nhé, hỏng mấy lần rồi vẫn chưa vào nổi, không được thì xuống đi, còn có người đang đợi đây.
Chiếc xe dừng lại, Lý Sơ Hạ mở cửa bước ra, gương mặt trắng trẻo hơi ửng đỏ. Cô ấy đứng đó không nói gì, hoặc là không muốn nhiều lời.
Đồ Nhiễm nhìn vào trong xe, hay thật, ghế sau có ba, bốn cái đầu lố nhố, ghế phụ lái thì một anh béo kềnh càng, chắc trời nóng còn trong xe lại mở máy lạnh, mấy học viên đó không muốn đợi ở ngoài bèn chui tọt vào trong xe. Thế thì cô bé mới học lái làm sao mà bẻ bánh lái được đây.
Cô cười:
- Thầy Trương, điều kiện xe tập lái ớ đây tốt thật đấy, còn bật cả điều hòa nữa, mọi người đều muốn được mát mẻ.
Thầy Trương hiểu ý hét lên:
- Trong xe trừ ghế tài xế, còn những người khác xuống hết cho tôi, tôi còn đang đày nắng đây này, mấy người thoải mái nhỉ. – Rồi lại chỉ vào Lý Sơ Hạ. – Cô thử lại xem.
Lý Sơ Hạ thử lại một lần nữa, quả nhiên không hề sai sót.
Cô xuống xe, cười với Đồ Nhiễm rồi đứng lại gần phía cô.
Đồ Nhiễm gật đầu với cô ta:
- Đến học lái xe à?
- Ừ, học lái xe.
- Lần trước con của bạn tôi bị ốm nhập viện, làm phiền cô.
- Không có gì, việc phải làm thôi.
Nhất thời cả hai đều không nói gì.
Họ đứng cạnh nhau hơi gượng gạo, Lý Sơ Hạ toát ra vẻ thanh tao, nho nhã, trông không giống người thích nói chuyện. Đồ Nhiễm vắt óc mãi, nghĩ đi nghĩ lại đề tài duy nhất lại là người mà cả hai cô cùng quen, mà người này, có lẽ chính là nguyên nhân dẫn đến bầu không khí lúng túng hiện giờ.
Đồ Nhiễm đứng một lúc, nói vu vơ với thầy Trương vài câu, rồi bảo muốn đi mua ít đồ, bèn đi trước.
Cô quả thật muốn đi mua đồ, bởi vì Lục Trình Vũ đã đánh tiếng trước, nói tối nay đưa bạn về nhà ăn cơm, không đông, chỉ có một người. Cô nhẩm tính bốn món một canh chắc cũng đủ, bèn ra chợ mua rau và thịt trước, chọn một con cá sông, rồi lại vào siêu thị mua bia, khệ nệ tay xách nách mang về nhà, tất bật hai tiếng đồng hổ, cơm canh bày sẵn lên bàn. Lục Trình Vũ về nhà trước, một lúc sau khách cũng tới.
Người đó cô đã từng gặp, là phù rể trong lễ cưới, dáng cao gầy, đeo kính, chưa nói đã cười, khiến người khác cảm thấy có phần thân thiết. Giờ đây mới nhìn thấy cô, đã cười cười chào hỏi:
- Chị dâu, em đến ăn chực đây.
Đồ Nhiễm biết anh ta hơn mình mấy tuổi, lại cứ một điều chị dâu, hai điều chị dâu, không tránh khỏi ngại ngùng, bèn nói:
- Cứ gọi tôi là Đồ Nhiễm được rồi.
Người kia vội nói:
- Biết rồi, biết rồi. – Anh ta nhìn thức ăn trên bàn, tấm tắc. – Ái chà, chị dâu khéo tay quá.
Thấy anh ta khách sáo như vậy, cô cũng cười:
- Anh Lôi, mời vào bàn ngồi.
Lục Trình Vũ hết chịu nổi:
- Hai người này không định cho người khác ăn cơm hả.
Bất đắc dĩ anh đành giới thiệu lần nữa:
- Đồ Nhiễm, Lôi Viễn, đã gặp rồi còn gì? Có phải không có tên đâu.
Trò chuyện vài câu, hai người đàn ông muốn uống bia, Đồ Nhiễm vào bếp tìm cái mở bia, bỗng nhiên một cái tên lọt vào tai, cô thầm nghĩ, hôm nay thật có duyên với con người ấy.
Ngoài đó Lôi Viễn nói với Lục Trình Vũ:
- Biết không? Lý Sơ Hạ vừa gọi điện kể khổ với tôi, dạo này bị bố mẹ ép đi xem mắt, cũng là người mệnh khổ giống tôi.
Giọng anh ta không lớn, miễn cưỡng có thể nghe rõ.
Hình như Lục Trình Vũ ừ một tiếng rồi nói:
- Không phải cậu vẫn đang đợi Quan Dĩnh sao?
- Quan Dĩnh không trở về, tôi cũng chẳng sốt ruột, nhưng bà già ở nhà cứ nóng ruột, lát nữa còn sắp xếp chương trình Gặp mặt đêm khuya cho tôi nữa cơ. – Anh ta hạ giọng. – Nghe ý tứ Lý Sơ Hạ là gần đây cô ấy gặp một đám thích hợp, chỉ còn đợi gặp mặt hai nhà.
Lục Trình Vũ lại ừ một tiếng, thấy Lôi Viễn cứ nhìn mình đợi mình nói tiếp, anh bèn nói:
- Nghe rồi, mấy hôm trước cô ấy nhắn tin cho tôi.
Lôi Viễn thở dài:
- Hai người ý là sao?
Lục Trình Vũ không nói gì, hồi lâu sau lại hỏi với vào trong bếp:
- Chưa tìm thấy cái mở bia à?
Lúc ăn cơm không nhắc tới người kia, vì có hẹn với đối tượng xem mắt nên chỉ một lúc sau Lôi Viễn đã vội cáo từ, đầu tiên là cảm ơn Đồ Nhiễm, khi sắp về lại quay sang nói với Lục Trình Vũ:
- Xuống lầu làm điếu thuốc?
Họ