Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342179

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.

ì mà ấp úng thế, chẳng phải là mối tình đầu của anh trai em sao, thế thì có sao, đều sắp ba mươi cả rồi, ai mà chưa từng có quá khứ? Cũng đâu phải là bị đồng tính chứ.
Cô bé thở phào:
- Hóa ra chị biết rồi, họ cũng chỉ yêu nhau hồi đi học thôi, sau đó thì chia tay.
Đồ Nhiễm chỉ nói mò một câu, không ngờ lại trúng phóc, cô cúi đầu uống một ngụm nước, thản nhiên nói:
- Thông thường tình đầu mà thành thì không nhiều, chị còn tưởng anh hai em nói khoác, đại mỹ nhân mà lại thèm để mắt đến anh ấy ư? Anh ấy còn nói là mình đề nghị chia tay trước, chỉ giỏi phét lác, chị không tin.
- Anh chị vui thật, chuyện này cũng nói được nữa. – Lục Trình Trình cười. – Chị Tiểu Hạ xinh đẹp, anh hai cũng rất đẹp trai mà. Nhưng hồi trước anh ấy nói chị ấy muốn chia tay, bây giờ sao lại thay đổi, có lẽ muốn tỏ vẻ trước mặt chị đấy.
Đồ Nhiễm cười khẽ.
Mới ăn được một chút đã thấy no, dạo này thời tiết oi bức, luôn cảm thấy dạ dày ấm ách, hơi chua chua.
Trên đường về, trời đã tối, hiệu thuốc nơi góc đường thắp ngọn đèn sáng lóa. Cô lưỡng lự một lúc, bước vào mua hai que thử thai.
Vừa trả tiền, điện thoại đã vang lên réo rắt, cô nghe máy, bà Vương Vĩ Lệ gấp gáp nói:
- Con mau về đây, em trai con về rồi.
Nghe vậy, Đồ Nhiễm thầm nhủ đây là chuyện tốt, sao nghe giọng mẹ lại như cháy nhà đến nơi. Không đợi cô lên tiếng, bà đã liến thoắng kể một tràng, thì ra nhà hàng xóm ra quán nét bắt thằng cháu trốn học, đúng lúc gặp bà Vương Vĩ Lệ đi chợ về, nhất thời nhiệt tình đi vào tìm người giúp họ, cháu nhà người ta thì không tìm được, ngược lại lại thấy thằng con trai nhà mình đang phì phèo điếu thuốc ngồi trong góc chơi game.
Thoạt đầu bà mừng rỡ, sau lại sửng sốt, nhìn kỹ lại cách ăn mặc của Đồ Loan chẳng có chút khí chất nào của du học sinh về nước, đã thấy nghi ngờ, muốn lôi con trai về nhà hỏi cho rõ, nó lại cười khì khì:
- Mẹ, yên nào, để con làm nốt nhiệm vụ này rồi sẽ theo mẹ về… Đúng rồi, bây giờ mọi người ở tòa nhà số mấy vậy?
Bà Vương Vĩ Lệ nhìn xung quanh toàn lũ thanh niên mười mấy tuổi da vàng vọt, mắt mũi đờ dẫn, chỉ có con trai mình là lớn hơn một chút, nhưng thần sắc bệ rạc. Bà cuống lên, không cho nó phân bua mà sa sầm mặt, lôi xềnh xệch về nhà. Về đến nhà cũng chẳng hỏi được ngọn ngành gì, người ta còn phải ăn phải ngủ. Chẳng còn cách nào khác, bà bèn cấp tốc gọi điện cho con gái, lòng nóng như lửa đốt.
Nghe xong, Đồ Nhiễm cảm thấy không ổn, hết chuyện này đến chuyện khác, cả ngày không lúc nào ngơi, đầu đau như búa bổ.
Toàn thân cô rã rời, nhưng những chuyện cần lo vẫn cứ phải lo, bèn dứt khoát không về nhà nữa mà đi thẳng về nhà mẹ, cũng may tối nay Lục Trình Vũ trực, không cần phải nấu cơm.
Đến nhà mẹ, Đồ Loan đang ngủ vùi trong phòng, bà Vương Vĩ Lệ xót con trai, bèn hạ giọng thì thào với Đồ Nhiễm. Cô mặc kệ, đi vào vỗ mặt thằng em cho nó tỉnh lại.
Cô nhéo tai nó hỏi:
- Nói, rốt cuộc là chuyện gì?
Thằng em dụi mắt ngáp:
- Còn chuyện gì nữa, học xong thì về thôi.
Đồ Nhiễm thò tay ra:
- Bằng tốt nghiệp đâu? Đưa đây tao xem.
Em trai cô ra sức đập xuống giường:
- Mấy cái người này làm sao thế nhỉ, hùa vào với dân cả nước kỳ thị dân du học phải không, em vừa về mà mọi người tra hỏi như phạm nhân ấy.
Đồ Nhiễm cười lạnh:
- Gào cái gì mà gào, mày còn nói lí lẽ nữa hả, tao không dễ lừa như mẹ đâu, đừng có chưa học xong đã chuồn về đấy nhé, ngoan ngoãn đưa bằng tốt nghiệp cho chị đây xem, nếu không chị mày sẽ thẩm vấn mày thật đấy. – Nói đoạn cô gí cái bóng đèn bàn vào mặt cậu em.
Đồ Loan cũng cười, mắt trợn lên:
- Đồ Nhiễm, chị có biết thế này gọi là gì không? Ghen tị, từ nhỏ chị đã ghen tị với em, đã muốn bới móc những chuyện không hay của em, rồi đi mách mẹ giành công, muốn mẹ để ý đến chị hơn chứ gì?
Đồ Nhiễm cũng chẳng thèm tức giận:
- Mặc kệ mày muốn nói gì, tao chỉ xem bằng tốt nghiệp, mẹ cũng chỉ muốn nhìn thấy bằng tốt nghiệp.
Thấy kế khích tướng không có tác dụng, Đồ Loan xoay người ngủ tiếp:
- Bằng tốt nghiệp chưa phát, em bảo họ mấy hôm nữa gửi chuyển phát nhanh về.
Đồ Nhiễm chọc vào lưng cậu ta:
- Đừng có lừa chị, cũng đừng có định chuồn. Mấy ngày này chị bảo mẹ không đi đâu hết, ở nhà trông chừng mày, bao giờ bằng tốt nghiệp của mày tới thì mới cho mày ra khỏi cửa.
Lại đợi thêm mười mấy ngày nữa, đến bóng dáng người đưa thư cũng chẳng thấy đâu.
Lại truy hỏi, Đồ Loan chỉ ậm ừ, cũng chẳng bận tâm đến chuyện tìm việc làm, cả ngày ngủ vùi trong nhà cứ như đang chờ chết.
Đồ Nhiễm suy tính, lẳng lặng gọi riêng thằng nhóc đi ăn cơm, gọi vài món nhậu, vừa ăn vừa trò chuyện, càng nói càng thân thiết.
Chẳng bao lâu sau, em trai cô uống đã hơi cao hứng, ngập ngừng muốn nói lại thôi, Đồ Nhiễm an ủi cậu em:
- Em có chuyện gì phiền muộn thì cứ nói ra, chị chỉ có một đứa em là em thôi, chị không giúp em thì giúp ai?
Nghe vậy, Đồ Loan không nói gì, chỉ bò ra bàn uống rượu.
Đồ Nhiễm hỏi:
- Có phải em không muốn học không?
Cậu ta vẫn không lên tiếng.
Đồ Nhiễm thăm dò:
- Có phải ở bên đó em đã gặp chu