Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
i nữ không biết bị làm sao, người nam khoác hờ eo cô ta, đầu cô ta hơi ngả lên vai người nam.
Người nam chào Đồ Nhiễm:
- Về rồi, đúng lúc quá.
Đồ Nhiễm bước lại gần, mới nhìn rõ người vừa nói là Lôi Viễn, còn người con gái bên cạnh anh ta, vừa nhìn cô đã thấy kỳ lạ.
Đôi mắt nhằm hờ của Lý Sơ Hạ khẽ mở ra, nói một câu không rõ ràng:
- Xin chào, tôi đến đưa thiếp mời cho hai người.
Còn chưa nắm rõ tình hình, Đồ Nhiễm hơi sững sờ.
Lôi Viễn chỉ vào Lý Sơ Hạ, giọng hơi áy náy:
- Cô ấy vừa mới uống chút rượu. – Anh ta lại nói. – Tôi gọi điện cho Lục Trình Vũ rồi, cậu ấy bảo lát nữa sẽ về.
Đồ Nhiễm gật đầu, nói vài câu với hai người họ, lòng thầm do dự, cuối cùng vẫn nói một cách khách sáo:
- Hay là mọi người lên nhà ngồi trước?
Lôi Viễn liếc nhìn Lý Sơ Hạ, trông cô ấy có vẻ đã say thật, bước chân loạng choạng, mắt lờ đờ, chỉ mơ màng nhìn Đồ Nhiễm. Lôi Viễn thở dài:
- Cũng được.
Cả ba bước vào tòa nhà, mò mẫm đi lên lầu, đèn cảm ứng trên hành lang hỏng đã lâu, không ai sửa.
Đi đến tầng hai, Lỗi Viễn mới nghĩ ra, bật tách bật lửa lên.
Lý Sơ Hạ bị ánh sáng bất ngờ làm cho giật mình, mơ màng nhớ ra, người kia cũng có thói quen này.
Chàng trai trẻ khi ấy, rất nhiều năm trước, trong con mắt cô anh đã là một người đàn ông, một người đàn ông rất có chủ kiến và khá cố chấp.
Anh bắt đầu hút thuốc từ rất sớm, lại cố chấp muốn giữ thói quen này, cô từng cằn nhằn thói xấu của anh, nhưng lại mơ màng say mê động tác và nét mặt của anh khi anh hút thuốc.
Cô láng máng nhớ lại, những lúc đèn cảm ứng âm thanh ở tòa nhà này không đủ sáng, họ sẽ tắt bật lửa đi, sau đó ở một góc rẽ yên tĩnh, họ sẽ nhẹ nhàng hôn nhau trong bóng tối…
Dường như là chuyện mới xảy ra ngày hôm qua, với những năm tháng ấy, Lý Sơ Hạ thường xuyên đưa ra giả thiết, nếu ban đầu, cô có thể chịu đựng được áp lực từ gia đình, kiên quyết đi theo anh, hoặc khi cô một mình chịu đựng áp lực, anh có thể cho cô thấy hy vọng về tương lai, vậy thì hôm nay, mọi chuyện đã khác.
Vào nhà, hai người họ được mời ngồi ở sofa.
Tay Lý Sơ Hạ đụng vào một cái gối ôm màu tím hồng, trên đó dường như còn vương mùi hương của người phụ nữ khác. Cô rụt tay về, dịch sang phía không có gối ôm, hơi ngước mắt lên, đưa mắt nhìn quanh. Sàn nhà, tường nhà vẫn như cũ, đồ đạc vẫn là những thứ đó, chỉ có thêm vài món đồ trang trí mềm mại, nữ tính, nói là điểm xuyết, nhưng lại tựa như có mặt ở mọi nơi.
Lý Sơ Hạ cảm thấy sợi dây vẫn căng ra trong đầu mình dường như càng bị kéo căng và đứt phựt trong giây lát, nhất thời càng rối loạn, cô cố gắng nhớ lại, người kia, và những chuyện đó, đầu đau như muốn nổ tung.
Đồ Nhiễm vào bếp lấy nước lạnh và cốc, khi bước ra, cô nhìn thấy trên bàn trà có một tấm thiếp cưới đỏ rực.
Bề mặt tờ thiếp cưới làm theo kiểu khung ảnh độc đáo, đính bức ảnh cưới màu sắc ấm áp.
Vừa nhìn Đồ Nhiễm đã nhận ra cô dâu trong tấm ảnh, mặt trái xoan, mắt phượng, mũi thẳng, miệng xinh, xinh đẹp, đoan trang. Khí chất của Lý Sơ Hạ hoàn toàn tự nhiên, đẹp đẽ, thông tuệ, cho dù có thêm lớp phấn son đậm theo kiểu trang điểm hàng loạt thì vẫn khiến người ta không dời mắt được. Cho dù lúc này cô ấy đang chếch choáng chán chường ngồi trên sofa thì vẫn toát ra nét thanh cao và kiêu hãnh từ trong xương cốt vốn được hun đúc trong môi trường sống đầy ưu đãi.
Đồ Nhiễm thoáng bối rối với tấm thiệp cưới. Lý Sơ Hạ không đưa nó cho cô, cũng không nói lời mời với cô, chỉ tiện tay đặt ở đó, để nó lặng lẽ nằm một mình.
Màu đỏ chói chang, như một cái mặt cười đầy mỉa mai, chỉ đợi chờ và nở rộ vì một người đặc biệt.
Cuối cùng, tiếng chìa khóa lách cách cũng phá vỡ bầu không khí gượng gạo đó.
Ba người trong nhà không hẹn mà cùng quay ra cửa chính.
Trái tim Đồ Nhiễm thấp thỏm không yên, nảy lên thình thịch đầy bất an, trong nhà đang bật máy lạnh, nhưng cô vẫn thấy nóng.
Chẳng bao lâu sao, Lục Trình Vũ bước vào, Đồ Nhiễm không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn anh, trán anh lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ xíu, nét mặt mệt mỏi.
Anh nhìn mọi người trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Lý Sơ Hạ, anh đứng đó, cúi đầu nhìn cô ấy, như phảng phất một tiếng thở dài.
Đồ Nhiễm nghe thấy, tiếng thở dài ấy trầm thấp dịu dàng, tựa như ẩn chứa những cảm xúc vô tận.
**
Khi Lôi Viễn đứng dậy ra về có liếc sang nhìn Lý Sơ Hạ, cô vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc của mình không tỉnh lại được, vì thế hoàn toàn không có phản ứng gì trước đề nghị của anh ta.
Lôi Viễn đã muốn chuồn từ lâu, trước đó Lý Sơ Hạ hẹn anh ta đi ăn cơm nhân tiện đưa thiếp mời, trong lúc bùi ngùi anh ta có hơi nhiều lời, khiến cho người ta thương tâm, hậu quả nhãn tiền.
Chuyện đã đến nước này mọi người đều khó lui bước, càng ít người ngoài cuộc càng dễ giải quyết, còn về việc giải quyết như thế nào, anh ta cũng chẳng tính được. Mỗi người một cách nghĩ, hoặc trọng tình hoặc trọng lợi, nếu đổi lại là anh ta, quá nửa sẽ quay đầu lại, dù là về mặt tình cảm hay điều kiện, cũng chẳng có một mảy may lý do nào lựa chọn người bên cạnh.
Vừa đi xuống lầu