Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.
ều xe cộ qua lại, các cụ ông cụ bà tập thể dục buổi sáng mỗi lúc một động, rồi lại ít dần, những người đi làm vội vã rời nhà, những người đi học mắt nhắm mắt mở chạy về phía trước, những người đi chợ nhàn tản xách làn…
Đồ Nhiễm đoán chừng thời gian cũng tương đối rồi, cho dù đêm anh không về, thì vẫn phải đi làm.
Khi Lục Trình Vũ nhìn thấy cô ở khu phòng bệnh, anh đang bị một đám người nhà vây quanh hỏi thăm tình hình bệnh nhân. Đồ Nhiễm không lặng lẽ đợi như bình thường mà đi thẳng tới trước mặt anh, xòe tay ra:
- Chìa khóa! – Thấy anh hơi nghi hoặc, cô lại nói. – Tối qua em ra ngoài không mang theo chìa khóa.
Anh vừa nói chuyện với người ta, vừa móc chìa khóa ra đưa cho cô, cô cầm chìa khóa xoay người bỏ đi. Trực giác mách bảo anh nên nói với cô điều gì dó, vì thế anh ngẩng đầu lên:
- Đồ Nhiễm, đợi chút!
Cô mắt điếc tai ngơ, càng bước càng nhanh, thang máy cũng không kịp đợi, vội vã chạy xuống lầu.
Buổi tối, Lục Trình Vũ về nhà, bếp núc lạnh ngắt, cô đang gấp quần áo trong phòng ngủ. Anh bước tới nói:
- Hay là mình ra ngoài ăn?
Cô không nói không rằng, chỉ tập trung vào mấy bộ quần áo, anh hỏi mấy câu liên tiếp, cô vẫn không màng tới.
Anh đành phải túm lấy tay cô từ phía sau, mới thấy cô hơi phản ứng, cô giật giật cánh tay, muốn rụt về. Anh vừa lỏng tay ra, cô bèn bước sang một bên, bình tĩnh nhìn anh:
- Chúng ta nói chuyện nhé?
Anh trầm mặc hồi lâu, bước tới sofa ngồi trước, nói:
- Nói đi!
Cô đặt quần áo trong tay xuống, kéo chiếc ghế ngồi đối diện với anh, xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón tay, suy nghĩ câu mở đầu. Chiếc nhẫn cưới bị to, sau đó bà Vương Vĩ Lệ lấy chỉ đỏ quấn lại cho cô mới miễn cưỡng đeo vừa, cô chê nhà quê nhưng vẫn đeo, vẫn luôn đeo.
Anh đang chăm chú nhìn cô, cô lại ôm một tia hy vọng rằng anh sẽ chủ động mở lời.
Không ai nói gì.
Cô nghĩ một lát rồi nhìn vào mắt anh, dịu dàng nói:
- Em chỉ hỏi anh vài vấn đề, em hy vọng sẽ được nghe câu trả lời thật sự, đương nhiên anh có gì muốn hỏi cũng có thể hỏi em, em nhất định sẽ thẳng thắn, số lượng câu hỏi ngang nhau. – Cô cố gắng để trông mình thật bình tĩnh và ổn định, nhưng những câu nói vừa thốt ra, tự cô cũng thấy khó nghe, vì thế bèn cười, – Cũng giống như chơi trò Lời thật lòng đại mạo hiểm[1'> ấy, hôm nay chúng ta chỉ nói lời thật lòng thôi. Trò này chắc anh đã từng chơi rồi chứ?
[1'> Một trò chơi trong đó người thua phải lựa chọn, hoặc là trả lời thật lòng một câu hỏi, hoặc làm theo một yêu cầu (thường là tai quái) của người thắng.
Lục Trình Vũ gật đầu, hỏi ngược lại:
- Vừa rồi em hỏi cũng tính là một câu chứ?
- Tính. – Cô nói.- Cho nên bây giờ vẫn là em đưa ra câu hỏi.
Anh cười.
Cô vào thẳng vấn đề:
- Chuyện của hai người em cũng đã hiểu được một chút, em muốn biết, lúc đầu… nếu không có chuyện em mang thai, hai người có quay về với nhau không?
Anh nói một cách nghiêm túc:
- Không phải là không có khả năng.
Sau đó anh hỏi:
- Tối qua em ra ngoài cũng không mang điện thoại theo à?
- Không mang. – Câu tiếp theo cô hỏi một cách rất dè dặt. – Có phải anh vừa nghĩ chuyện quay lại với cô ấy, vừa làm chuyện kia với em không?
Anh nhìn cô:
- Không, là chuyện sau đó.
Một lúc sau, anh hỏi:
- Em không đọc được tin anh nhắn cho em tối qua à?
- Đọc rồi.
Cô trả lời rất nhanh, suy nghĩ vẫn dừng lại ở đáp án trước đó của anh. Một lúc sau, cô mới khó nhọc nêu ra câu hỏi tiếp theo. Câu hỏi này đã lởn vởn trong đầu cô rất lâu, vẫn luôn không thể hỏi thành lời, cô hơi hạ nhỏ giọng, nói từng câu từng chữ:
- Có phải, khi biết con không còn, anh đã từng nghĩ tới việc ly hôn với em?
Rõ ràng là anh sững người lại, cả hai đều im lặng.
Anh hơi nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau, khuỷu tay chống lên đầu gối, cứ thế cơ hồ một lúc rất lâu, anh mới nói:
- Có nghĩ tới.
Cô nhìn anh:
- Đến lượt anh hỏi, hay là câu cuối cùng để em nói giúp anh.- Cô nghĩ một lúc, sau đó bình thản châm biếm. – Hay là anh hỏi em, đứa bé hồi trước có phải là của anh không?
Anh nói luôn:
- Đó không phải là điều anh muốn hỏi. Tối qua em ở đâu?
Đồ Nhiễm không trả lời, đứng dậy tuyên bố:
- Em không còn câu hỏi nào khác, trò chơi kết thúc.
Lục Trình Vũ nhìn cô:
- Anh còn chưa được nghe câu trả lời.
Cô bước vào phòng ngủ, vừa sắp xếp va li hành lý vừa nói:
- Ai nói nhất định phải trả lời? Thực ra anh cũng có thể từ chối trả lời.
Một lúc sau, cô kéo va li ra ngoài.
Anh hỏi:
- Đi đâu thế?
- Mẹ em đi Bắc Kinh với Đồ Loan, em phải về nhà với bà ngoại. – Cô bình tĩnh giải thích. – Nếu đây là câu hỏi cuối cùng, em không còn nợ gì anh.
Không đợi anh lên tiếng, cô đi ra ngoài, lạch xạch đóng cửa lại, một lát sau đã ngăn cách với ngọn nguồn của sự phiền muộn.
Cô xách va li, chầm chậm bước xuống dưới, phía sau không một tiếng động, xuống tới tầng một, cô muốn nghỉ một lát, bèn ngồi xuống bậc thềm.
Trong bóng tối, mọi thứ bỗng im ắng hẳn, cô bắt đầu cảm thấy hổ thẹn vì bản thân, cảm thấy hổ thẹn vì chuyện xảy ra một năm trư