Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.
ớc đó, cô đưa tay bịt mắt, lặng lẽ khóc.
Không biết là bao lâu, trên lầu có người cất giọng oang oang, đôi vợ chồng ở tầng hai đang cãi nhau, lời lẽ gay gắt, kèm theo âm lượng hãi hùng, những từ ngữ bẩn thỉu, tục tĩu văng khắp nơi.
Cô lắng nghe một lát, thầm nhủ giao lưu như vậy mới gọi là ân oán sảng khoái.
Cô lau mặt, kéo va li bước đi, ngang qua chiếc xe anh mua, cô bất giác nhấc chân lên đá vào lốp xe một cái, lòng thầm hối hận vì quên béng không mang theo chìa khóa, nếu không đi luôn xe anh cũng tốt.
Lục Trình Vũ thoáng bần thần, cuối cùng đuổi theo, cô đã kéo va li lên taxi.
Anh quay lên lầu, ngồi trên sofa một lúc, nghe tiếng nhạc vọng tới từ nhà bên, lúc này mới nghĩ ra đã đến giờ thời sự. Anh lôi điều khiển từ trong cái hộp cạnh ghế ra, bật ti vi, xem một lúc thấy chẳng có gì thú vị bèn đổi kênh, vô thức quay liền mấy vòng, anh ấn nút tắt, vứt điều khiển lên trên bàn.
Mọi thứ lập tức lại trở nên yên tĩnh, khiến anh rất không quen.
**
Sáng hôm đó vừa vào nhà, Đồ Nhiễm đã cầm điện thoại trên bàn lên kiểm tra, một tin nhắn, mấy cuộc gọi nhỡ, từ Lục Trình Vũ, từ nhà mẹ cô, và cả từ Chu Tiểu Toàn.
Cô đọc tin nhắn trước, nội dung đơn giản, không có gì đặc biệt, gần như không khác chữ nào với những tin nhắn đã nhận được trước đó, quanh đi quẩn lại vẫn là chuyện phải đến bệnh viện, em ngủ trước đi, có khi người đó đã lưu những tin nhắn kiểu này vào hộp tin mẫu phòng khi cần dùng đến.
Cô bất giác hừ một tiếng, quay lại xem cuộc gọi nhỡ, có lẽ là vì cô không nghe điện thoại nên anh mới gửi tin nhắn này.
Cả đêm cô không ngủ, liên hệ với công ty xin nghỉ phép nửa ngày, rồi dựa vào giường gọi điện về nhà mẹ. Bà Vương Vĩ Lệ nói, sao tối qua gọi vào máy bàn nhà con mà không ai nghe máy, đúng là làm cho người ta lo chết được.
Cô hỏi bà có chuyện gì, bà nói, chẳng còn phải vì em trai con sao, mẹ bảo nói đi học tiếp, nó bảo phải đến đại sứ quán gia hạn visa đã, đòi đi Bắc Kinh một mình. Mẹ trông cái điệu bộ nó không tin được, chắc gì đã quay lại trường hay chỉ chăm chăm ba chân bốn cẳng chạy mất, mẹ muốn áp tải nó đi.
Lúc đó đầu cô váng vất, cô nói, mẹ, thế thì mẹ đi trông nó đi, con sẽ tới ở với bà ngoại.
Bà hỏi cô, chồng con thì sao, hay là bảo nó tạm thời dọn đến đó ở luôn, bây giờ có xe cũng tiện.
Cô nói, anh ấy bận, bệnh viện gọi lúc nào là phải đến lúc đó, hơn nữa anh ấy to xác như thế, không chết đói được.
Hai mẹ con bàn bạc xong, bà Vương Vĩ Lệ và Đồ Loan mấy ngày nữa sẽ lên Bắc Kinh, Đồ Nhiễm dọn về nhà mẹ đẻ.
Tất bật, rối loạn, cô quên bẵng cú điện thoại của Chu Tiểu Toàn.
Hai ngày sau, Chu Tiểu Toàn lại gọi cho cô, quăng vào mặt cô một câu:
- Mình cho cậu hay, xảy ra chuyện rồi, vừa rồi bạn học cũ của cậu định ôm con gái nhảy lầu đấy, làm mình sợ chết đi được.
Mấy hôm đó, suốt ngày Đồ Nhiễm chỉ ôm khư khư cái điện thoại trong túi, điện thoại không kêu, thỉnh thoảng cô lại lấy ra xem, chẳng nhìn thấy gì, đúng lúc tiếng chuông vang lên lảnh lót, kèm theo tin tức bất ngờ. Cô không tưởng tượng được cảnh một người yếu ớt như Tô Mạt lại ôm đứa con bảo bối đi tìm cái chết.
Chu Tiểu Toàn nói:
- Hồi trước vẫn cứ nghe hai người họ cãi nhau trong nhà suốt, con khóc cũng không ai lo, mình còn tưởng là có chuyện gì, thật không nhìn ra được người trông thật thà, chất phác như Đồng Thụy An cũng có nhân tình ở bên ngoài, đúng thật là chó cắn người thì sẽ chẳng sủa.
Đồ Nhiễm hỏi:
- Tô Mạt giờ thế nào?
Chu Tiểu Toàn nói:
- Cũng may giờ đang nghỉ hè, nếu không chỉ sợ cậu ấy cũng chẳng lên lớp được, ngày nào cũng ôm con ngồi thẫn thờ, nếu không thì lại níu tay mình rơi nước mắt, con bé đói thì cô ấy pha tạm ít sữa bột cho xong. Hồi trước buổi tối Đồng Thụy An còn về nhà, bây giờ cả ngày chẳng thấy mặt mũi đâu, đêm cũng không về.
Nghe thấy bốn chữ “đêm cũng không về” Đồ Nhiễm liền nổi giận, thầm chửi một câu, miệng nói:
- Cuối tuần rảnh rỗi mình sẽ tới xem, bây giờ cậu ấy có con, lại không có nhà ngoại bên cạnh, cậu để ý giúp cậu ấy.
Cô cúp điện thoại về bàn ăn cơm, bà Vương Vĩ Lệ và Đồ Loan đã đi, trong nhà chỉ còn lại cô và bà ngoại.
Bà ngoại đặt đũa xuống hỏi cô:
- Có phải Tiểu Lục gọi điện không?
Cô sững người:
- Không ạ.
Bà ngoại lại nói:
- Con ở đây mấy hôm rồi, có cần về nhà xem thế nào không?
Đồ Nhiễm cười:
- Bà chê cháu phiền phức muốn đuổi cháu đi ạ, đây chẳng phải là nhà cháu sao, cháu cứ ở đây đấy, không đi.
Bà cụ cũng cười, ngẫm nghĩ rồi hỏi cô:
- Hay là Chủ nhật tuần này bảo Tiểu Lục đến ăn cơm đi, vợ chồng trẻ cứ ở mỗi người một nơi cũng không ổn.
Đồ Nhiễm vừa gắp thức ăn vừa nói:
- Anh ấy không đến đâu ạ, hôm qua vừa gọi điện cho cháu bảo bây giờ đông bệnh nhân, còn không có cả thời gian để ngủ.
Bà cụ nhìn cô không nói gì, đẩy đĩa cá đến trước mặt cháu gái:
- Nhiễm Nhiễm, sao gần đây con gầy thế, sắc mặt kém quá, ăn cũng ít. Con nhớ cuối tuần đi chợ mua mấy khúc xương ống về, bà cháu mình hầm canh để ăn.
Cuối tuần, bà cụ ninh một ít canh, hai bà cháu ăn một chút, Đồ Nhiễm múc vào