Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.

, Lôi Viễn đã nghe thấy tiếng Đồ Nhiễm gọi từ phía sau, anh ta ngoảnh lại, thấy cô đang đi dép lê chạy theo, tay cầm ví đựng tiền lẻ. Đồ Nhiễm nói, trong nhà hết đồ uống, tôi xuống lầu mua, nhân tiện chúng ta có thể nói chuyện. Vẻ mặt cô hết sức tự nhiên, như đang nói chuyện gia đình với bạn cũ.
Lôi Viễn lại khá ngỡ ngàng, phụ nữ vốn đa nghi, bản năng chiếm hữu lại mạnh, còn cô này thì hay rồi, nhường chiến trường cho tình địch, một mình bỏ chạy trước. Sau đó lại ngẫm nghĩ, biết ngay cô ta định nói gì với mình.
Anh ta lại không nghĩ tới phương diện khác, hành động này của Đồ Nhiễm ít nhiều cũng có ý muốn lấy lòng Lục Trình Vũ, nói một cách hoa mỹ là cho người ta không gian riêng tư. Người khác có không gian tự do rồi, mình lại có thêm không gian để tưởng tượng. Ra khỏi cửa, mỗi một bước đi về phía trước, sự khó chịu trong lòng lại tăng thêm một phần, như thể có một con mèo đang giơ vuốt cào cấu trong tim, vừa đau vừa ngứa, càng ngày càng mạnh, không biết bao giờ mới kết thúc.
Từ tận đáy lòng, Đồ Nhiễm coi thường bản thân mình.
Người ta nói, phụ nữ thông minh sẽ biết giả vờ ngây ngô, mắt nhắm mắt mở mà sống. Có những chuyện nhìn thấu suốt chưa chắc sống đã thảnh thơi, có những chuyện biết quá nhiều chưa chắc đã thấy vui, như thế gọi là nhiều thêm một chuyện chẳng bằng bớt đi một chuyện, nếu không làm được điều này, chẳng qua là tự cho mình thông minh mà thôi.
Hiện giờ, Đồ Nhiễm cảm thấy mình đúng là một người phụ nữ ngu ngốc, tự cho mình là thông minh, nếu không thì vào buổi tối của một ngày nóng bức như thế này, cô đã không phải nói chuyện về tình cũ của chồng mình với một người mới gặp mặt hai ba lần.
Hơn nữa, bất luận đối phương ậm ừ cho qua chuyện hay huỵch toẹt không kiêng kỵ gì, cô cũng đều phải nuốt xuống.
Sau khi tiễn Lôi Viễn về, Đồ Nhiễm cũng không đi mua đồ uống mà chỉ ngồi xuống gốc cây đa cổ thụ trong tiểu khu, đêm đã về khuya, những người đi hóng mát cũng thưa dần.
Không biết ai lấy dây thừng buộc một chiếc lốp xe cũ dưới gốc cây làm xích đu, trước kia khi nhìn tụi nhóc ngồi đây đu qua đu lại, Đồ Nhiễm không khỏi ngưỡng mộ. Cô nhớ mãi những cảnh quay lãng mạn trên ti vi hồi nhỏ, cô gái thuần khiết ngồi trên xích đu, bộ áo váy trắng tinh tung bay trong gió, đó đều là những vai diễn nhận được nhiều thiện cảm. Sau lưng họ, nhất định có một người bố tự hào về con gái, hoặc những người tình yêu thương và hết lòng bảo vệ họ.
Chỉ tiếc là hồi nhỏ Đồ Nhiễm nhát gan, lại nghĩ ngợi nhiều, lúc thì sợ xích đu bị đổ, lúc lại sợ mình tuột tay, khi đó ý thức tự bảo vệ mình của cô rất mãnh liệt, đối nhân xử thế có chừng có mực thu chân khép tay. Nếu là một năm trước, với cái tính lo lắng hão huyền hồi nhỏ, chắc chắn cô sẽ không đi cầu hôn, cùng lắm chỉ đứng từ xa lẳng lặng nhìn anh, rồi cùng với sự xoay vần của thời gian, sẽ dần quên đi tình cảm của một thời tuổi trẻ.
Đồ Nhiễm nhìn trừng trừng ánh đèn sau khung cửa ấy, nghĩ ngợi vẩn vơ. Cô sực nhớ ra mình không mang theo điện thoại và chìa khóa, cũng đã ra ngoài được một lúc, không biết người trên nhà có còn đợi cô không. Đang do dự không biết có nên trở về hay không thì phía tòa nhà bỗng vang lên tiếng đóng cửa sắt, cô mở to mắt nhìn sang đó, quả nhiên thấy Lục Trình Vũ và Lý Sơ Hạ bước ra. Không biết họ nói gì với nhau, Lý Sơ Hạ ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ đợi, Lục Trình Vũ thì đi về phía cô.
Cô hơi căng thẳng.
Anh dừng lại bên đường, mở cửa xe chui thẳng vào trong, căn bản không chú ý tới người bên đường.
Anh lái xe quay lại, Lý Sơ Hạ ngồi vào ghế phụ lái, chiếc xe lại nổ máy, dần dần tăng tốc, lướt qua người cô, phóng vút đi.
Đồ Nhiễm nhìn theo chiếc xe tan dần vào màn đêm, ánh đèn phía trước đập vào mắt, rất chói. Cô định thần lại, mở ví, lục lọi một hồi, cuối cùng xác định trong đó chỉ có vài xu lẻ, ngay cả tiền đi xe buýt cũng không đủ. Cô nghĩ một lát, quyết định ở lại đây đợi thêm một lát, nếu anh không quay lại, cô sẽ tới chỗ Chu Tiểu Toàn ngủ tạm một đêm.
Cô ngồi trên xích đu, đầu ngón chân chạm đất, cô lo thứ này không chịu được trọng lượng của một người trưởng thành.
Bốn bề chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng người lao xao, thưa thớt vọng lại từ phía xa, cô hy vọng nếu ai nhìn thấy cô lúc này, sẽ không tưởng cô là một bà thím kỳ quặc, hoặc là một cô nàng trẻ trung với trái tim tan nát vì thất tình.
Mặt trăng vừa đỏ vừa to, quanh rìa có một vầng tròn thô ráp, nhìn không chân thực, sự chờ đợi của cô khá dài.
Trọn một đêm.
Lúc đầu cô còn mang tâm lý ăn may, dần dần, sự chờ đợi này bắt đầu biến tấu thành tự trừng phạt, sau đó cô thử dùng thời gian một đêm này để đánh giá tình hình của bản thân và địa vị của cô trong lòng người chồng ấy.
Kết quả là, hiện thực tàn khốc, phương pháp yếu hèn, chẳng cái nào ra hồn.
Vầng trăng tròn từ từ tan rã, nhiệt độ không ngừng tăng lên, đã mười mấy tiếng không chợp mắt, đầu óc cô lại vô cùng tỉnh táo, thính giác cũng rất nhạy bén.
Có người đang ho, hai vợ chồng nhà kia đang đấu khẩu, có người đang gầm lên mắng con, ngoài đường cái càng lúc càng nhi