Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.
lại thì kết hôn cũng chẳng có gì hay ho, cả ngày tương cà mắm muối, mệt chết đi được. Thực ra chế độ hôn nhân này rất không có tình người, cứ cố trói chặt hai con người ở bên nhau mấy chục năm, ngày nào cũng như ngày nào, hằng ngày chạm mặt, bốn mắt nhìn nhau, hai bên đều chán ghét, có là thần tiên cũng không chịu nổi. Mấy cái đám cưới vàng, đám cưới bạc gì đó, mình không tin họ nhìn nhau mà không thấy ngán ngẩm, cậu bảo mấy người này tự ngược đãi bản thân rốt cuộc là vì cái gì? Là để cuối đời có người làm bạn? Chăm sóc lẫn nhau? Không cô đơn, không lẻ loi?
Chu Tiểu Toàn lườm cô:
- Cậu đừng vì một Đồng Thụy An mà bắt đầu nghi ngờ tất cả đàn ông trong thiên hạ. Lục Trình Vũ thì khác nhé, mình quan sát rất lâu rồi mới giới thiệu anh ấy cho cậu đấy, con người anh ấy có thể không thú vị lắm, nhưng vẫn có nguyên tắc.
Đồ Nhiễm mím môi:
- Thực ra đàn ông đều cùng một giuộc, chẳng qua có người thì nghĩ cho bản thân nhiều hơn nên phóng túng, có người nghĩ cho người khác nhiều hơn nên tính trách nhiệm cũng mạnh hơn. Nếu điều kiện tương đương nhau, thì phụ nữ hay đàn ông cũng thế cả, nói đi nói lại vẫn phải xét nhân phẩm và lương tâm.
Đồng Thụy An lại nói với Tô Mạt, đây không phải là vấn đề nhân phẩm và lương tâm, không phức tạp như vậy, chỉ là sự mê muội nhất thời, đàn ông và phụ nữ đều thế cả, đều sẽ có lúc bị quyến rũ như thế.
Đồng Thụy An nói, chuyện này đã chấm dứt, đã là quá khứ rồi, đàn ông và phụ nữ không giống nhau, đàn ông sẽ không coi chuyện này là nghiêm túc, xong rồi là thôi, cần về nhà thì vẫn phải về nhà.
Đồng Thụy An còn nói, chính vì cảm thấy cuộc sống có phần mệt mỏi và tê liệt, ngày nào cũng con cái, tiền nong, sữa bỉm, quan hệ giữa em với mẹ anh lại căng thẳng, anh rất mệt mỏi.
Đồng Thụy An lại nói, chẳng phải thích hay yêu gì, anh đã nói là anh đã cắt đứt với cô ta rồi, em còn muốn thế nào nữa?
Tô Mạt hỏi anh ta trong nước mắt, vậy anh còn yêu em không?
Đồng Thụy An nói, yêu. Vẻ mặt anh ta hơi cứng nhắc.
Tô Mạt cười lạnh, anh nói dối.
Đồng Thụy An dứt khoát xoay người đi ngủ, không nói một lời, mặc cô muốn hỏi thế nào cũng không hé răng.
Tô Mạt tìm được chứng cứ về việc hai người họ vẫn tiếp tục liên lạc với nhau, càng ngày cô càng giống như một thám tử xuất sắc đầy hăng hái, cô quẳng chứng cứ vào mặt Đồng Thụy An, vừa khóc lại vừa cười.
Anh ta nhìn cô, em điên rồi, đồ thần kinh. Giây tiếp theo lại ôm chặt lấy cô, Tô Mạt, em nghe anh nói, anh sẽ cắt đứt với cô ấy, nhưng em phải cho anh thời gian, anh sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này, chúng ta có con, anh sẽ không bỏ rơi con.
Cô cho anh ta thời gian, anh ta dùng thời gian đó để không về nhà.
Bỗng một hôm, có một người phụ nữ gọi điện đến, cô ta nói, tôi có thai rồi, anh ấy vẫn luôn ở chỗ tôi, cô đừng có quấn lấy anh ấy nữa.
Tô Mạt cầm ống nghe, tức run cả người, trời nóng bức mà cô rùng mình, không thốt nổi câu nào. Cô tới gặp bố mẹ chồng, mẹ chồng cô nói, chuyện này bố mẹ sẽ phê bình nó, con đừng cãi nhau với nó, con càng làm ầm lên càng đẩy nó ra xa thôi.
Cô khóc, ôm con quỳ phịch xuống trước mặt họ, khiến hai ông bà già giật bắn mình.
Tô Mạt nằm một mình trên giường, mở mắt nhìn trần nhà trong bóng tối, cô nhớ tới chuyện ngày hôm đó, bỗng ngồi bật dậy, dang tay tự tát cho mình một cái, gò má lập tức đau rát.
Cô ngồi thẫn thờ, không biết là bao lâu, rồi thoăn thoắt xuống giường, bật máy tính lên.
Cô vào blog của người phụ nữ đó, hồi trước vào giấu tên, giờ thì chẳng thèm bận tâm đến chuyện đó.
Cô giở từng bài viết của người đó, thấy cô ta viết du ký các nước châu Âu và kinh nghiệm mua đồ, cô ta bình luận phim ảnh, cô ta phối đồ thời trang, cô ta khoe giày túi hàng hiệu, những bài viết và ảnh chụp của cô ta về một cửa hàng bán đồ lặt vặt đắt tiền hoặc không đắt tiền rất đẹp, đầy phong cách nước ngoài. Văn phong của cô ta gọn ghẽ, kiến giải thâm sâu, không nhìn ra một chút khoe khoang nào.
Mọi người lần lượt bình luận, nói cô ta là người phụ nữ ưu tú, tài đức vẹn toàn. Những bình luận đó không tán dương thì là ngưỡng mộ, chỉ có một người ngoại lệ. Đó là giọng văn nam giới, có trêu đùa, có tán thưởng, có cả sự dịu dàng mờ ám, câu chữ triền miên, văn phong sắc sảo.
Trái tim Tô Mạt như bị róc ra từng mảng, cô biết người đó là ai. Anh ta chưa từng viết cho cô một chữ nào, nhưng lại từng ôm cô mà cười rằng: Anh chỉ biết viết chương trình máy tính, em bảo anh viết thư tình sến rụng răng thì chẳng khác nào bảo anh chịu cực hình. Tình cảm của anh đối với em, không nên bị vấy bẩn bởi những câu chữ tầm thường.
Khi đó họ còn rất trẻ, ngoài tình yêu ra, cơ hồ không còn biết tới điều gì khác.
Tô Mạt nhìn bức ảnh, người con gái áo trắng, váy trắng đứng bên bờ biển Aegean Hy Lạp, tung bay tựa tiên nữ.
Cô ngửi thấy mùi dầu mỡ, mùi sữa con gái nôn ra trên tóc mình, và cả mùi vị của sự già nua đang kéo đến với người phụ nữ bị nhạo báng và ruồng rẫy.
**
Đồ Nhiễm giặt quần áo cạnh bồn rửa, những sợi tóc vén sau tai lòa xòa. Cô ngước mắt nhìn lên đuôi những sợi tóc ấy, rồi lại nhìn