Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.

đầu nhìn cô:
- Tu sửa cái gì, anh thấy em đang dằn vặt không đâu.
**
Lục Trình Vũ đoán Đồ Nhiễm đã có thai, hoàn toàn không phải ngẫu nhiên.
Khoảng hai tuần trước, ông Lục gọi điện cho anh, vừa gặp đã hỏi:
- Bụng vợ con có động tĩnh gì chưa?
Anh đáp:
- Con không biết.
Ông Lục sốt ruột:
- Chuyện này sao con lại không biết? Cả ngày con làm cái gì?
Cũng không cần biết con trai có đủ kiên nhẫn không, ông lại bắt đầu cằn nhằn, lải nhải, đại ý là:
Ông vừa có một giấc mơ, ông đang đợi thuyền trên bến sông, mặt sông mờ sương, không thấy thuyền đâu, lại nghe thấy phía sau có người gọi mình. Ông ngoảnh lại nhìn, là một thiếu phụ trung tuổi, trên tay người đó bế một đứa bé, cả người đứa bé bọc trong một tấm chăn đỏ rực, thò mặt ra ngoài.
Người phụ nữ nói: “Lão tiên sinh, ông bế đứa nhỏ hộ tôi một chút được không? Lưng tôi mang nhiều đồ quá, hơi mệt.”
Ông Lục nhìn ra phía sau bà ta, thấy một gói màu xám, lòng dấy lên một nỗi ngờ vực, chỉ sợ đây là kẻ buôn người, hoặc là đem vứt đứa trẻ đi, ta sẽ không mắc lừa ngươi đâu. Vì thế ông nói: “Một đứa bé con thì nặng là bao, bà tự bế thì hợp lý hơn.”
Bà ta nói: “Đây là con nhà ông, ông không bế à?”
Nghe vậy, ông Lục cuống lên: “Tôi từng này tuổi rồi, lấy đâu ra con, bà đừng có làm ô uế thanh danh của tôi, nếu vợ tôi ở nhà biết được, nhất định sẽ làm khó dễ tôi.”
Người phụ nữ cũng không phiền lòng, chỉ hỏi: “Ông có phải họ Lục không, chữ Kích và bộ Nhĩ ghép lại thành chữ Lục?”
Ông già ngẩn người: “Đúng.”
Bà ta nói: “Thế thì đúng rồi, đây là đứa bé nhà họ Lục của ông.” Nói đoạn bèn quẳng cái gói ra, hét lên: “Còn không mau đỡ lấy.”
Ông Lục sợ đứa bé bị rơi xuống, vội đưa tay ôm chặt lấy.
Người phụ nữ gật đầu: “Đứa bé đẹp thế này, người khác muốn còn chẳng được, sao ông lại không muốn?”
Ông Lục cúi đầu nhìn đứa trẻ, chỉ thấy đứa bé mặt mũi thanh tú, môi đỏ, răng trắng, hết sức lanh lợi, lòng thầm mừng rỡ. Khi ngẩng đầu lên, đã không thấy bóng dáng người phụ nữ kia đâu…
Ông giật mình tỉnh lại, ngồi phắt dậy, thẫn thờ giơ tay lên, dường như vừa rồi ông thật sự đã ôm một đứa bé mũm mĩm trên tay.
Bà Tôn Huệ Quốc nằm cạnh cũng bị ông đánh thức, trong lúc mơ màng còn không quên xỉa xói ông:
- Sao thế, gặp ác mộng hả, lại mơ thấy bà vợ chết giẫm kia chứ gì?
Bà ta không nói thì không sao, vừa nói ra đã khiến ông giật bắn mình, cẩn thận nhớ lại dung mạo, cách ăn mặc của người phụ nữ trong mơ kia, hình như đúng là người vợ trước của ông.
Ông nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, không tài nào ngủ được nữa, chỉ âm thầm nghiền ngẫm hàm ý cảnh trong mơ, nghĩ đi nghĩ lại, bất giác vừa thảng thốt, vừa vui mừng, vừa đau khổ, nước mắt phút chốc giàn giụa trên gương mặt già nua. Ông lẳng lặng đưa tay lau nước mắt, không dám để bà Tôn Huệ Quốc phát hiện ra, chỉ mong trời mau sáng để gọi điện cho con trai.
Ông cầm điện thoại, tay hơi run rẩy, nói với con trai:
- Con nghe bố nói, đây là đứa trẻ mà mẹ con mang tới cho con, lần này vợ con chắc chắn là có rồi.
Chẳng trách ông lại kích động như vậy, nhà họ Lục, cho tới Lục Trình Vũ là ba đời độc đinh, cộng thêm lần trước con dâu sảy thai, tuy không nói ra, nhưng ông vẫn nghĩ ngợi. Khi còn trẻ ông không hề bận tâm đến những chuyện này, già rồi lại bắt đầu coi trọng sự nối dõi huyết mạch gia tộc.
Khi đó Lục Trình Vũ đang trực ở bệnh viện, vốn không đồng tình, chỉ coi là chuyện mộng mị vặt vãnh thôi. Nhưng hôm đó, khi đứng trên cầu vượt nói chuyện với Đồ Nhiễm, thấy sắc mặt cô là lạ, bất giác anh nghĩ đến chuyện này, ai ngờ giấc mộng lại ứng nghiệm.
Nhắc tới hôm đó, hai người họ lại chia tay trong bực bội, Đồ Nhiễm như đang giận dỗi gì với anh, không hiểu sao cứ khăng khăng đòi chia tay, còn anh vẫn đang lo lắng việc ở bệnh viện, lại ghét tính vô cớ gây chuyện của phụ nữ, chẳng nói được dăm ba câu, họ đã đường ai nấy đi.
Trước khi chia tay, anh nói:
- Đồ Nhiễm, bây giờ việc em cần làm là dưỡng thai cho tốt, sau đó hãy tính những chuyện khác, đừng có suốt ngày dằn vặt bản thân và người khác.
Khi đó cô trả lời anh:
- Thân em còn chưa lo được, tại sao lại phải lo dưỡng nó, bụng em em muốn làm gì thì làm, không liên quan đến anh. Anh chỉ sung sướng vài phút, dựa vào cái gì mà quản lý nhiều thế, anh lại chẳng phải lo bị sảy thai, không phải chịu đau đớn khi sinh con, không phải chịu đựng ánh mắt coi thường của người đời vì cơ thể biến dạng, cũng không phải mọc sẹo lồi hay bị rạn da… cho nên những chuyện này anh nói không được.
Lúc đó anh nghĩ: Vớ vẩn, hồi trước anh không nỗ lực thì có được mấy phút sung sướng ấy không? Tốt xấu gì cũng phải dốc sức, em cũng được hưởng thụ còn gì? Trong lòng cũng ít nhiều lo lắng tính cách nói được làm được của cô, vốn định nói vài câu nhẹ nhàng, nhưng cô chỉ để lại cho anh một bóng lưng kiều diễm.
Có điều lịch sử đã chứng minh, từ xưa tới nay phụ nữ luôn là vật dẫn cho những cảm xúc cực đoan, anh càng tỏ ra căng thẳng, họ sẽ càng được nước lấn tới, càng tiếp tay thêm cho sự kiêu ngạo vô duyên vô cớ gây chuyện, chi bằng lấy tĩnh