Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
bóng mình trong gương, chưa trang điểm, tóc buộc tạm sau gáy, sắc mặt hơi vàng vọt, trông rệu rã hơn nhiều so với trước đây. Không hiểu sao, cô lại nghĩ tới Tô Mạt.
Tô Mạt không hề thay đổi, tính tình vẫn như trước đây, như thể một tấm gương soi hình bóng cô hồi trẻ.
Đồ Nhiễm không muốn nhìn thấy bóng mình trong tấm gương đó. Nếu bình tĩnh mà suy xét, cô cảm thấy Tô Mạt sống hơi thảm, trên đời này không thiếu gì người nghèo, có người không có tiền vẫn có thể sống một cách rất vui vẻ, không hề khó nhọc. Nhưng là một người phụ nữ, không tiền, lại có một đứa con như cái tàu há mồm bên canh, vào thời điểm không thể không ly hôn lại không có sức mạnh để một mình đương đầu với tương lai, đây lại là một chuyện rất tồi tệ.
Một đôi vợ chồng với nền tảng tình cảm và kinh nghiệm chung sống bao năm mà vẫn còn không vượt qua được giai đoạn cọ xát khi mới làm cha làm mẹ, huống hồ lại thiếu nền tảng tình cảm, chỉ dựa vào tình dục và sự thỏa hiệp đơn phương để duy trì cuộc sống chung giữa một người đàn ông và một người phụ nữ.
Từ khi kết hôn với Lục Trình Vũ, xét trên phương diện vật chất, cô quả thực là thoải mái hơn nhiều, nhưng cảm giác này dần dần chuyển biến thành cảm giác ỷ lại, khiến cô càng lúc càng hoang mang. Với cô, trải nghiệm sự hổ thẹn chỉ một lần là đã quá đủ.
Nếu có những sai lầm chắc chắn không thể nào vãn hồi, khi sự việc xảy ra, ít nhất cô cũng phải có đủ sức mạnh để ra đi.
Cô vội vàng vắt khô quần áo, đặt trên giá treo khăn rồi vào phòng gọi điện thoại.
Cô gọi cho Lý Đồ.
Lý Đồ nói, tốt quá, em đang ở quán bar cạnh bệnh viện Đồng Tế, cũng không xa nhà chị lắm, chị đến đây đi.
Cô hỏi, cậu chạy đến đấy làm gì.
Cậu ta nói, em vừa gặp người của bệnh viện để bàn chuyện.
Cô không nói gần đây mình đã về nhà mẹ ở, Lý Đồ sau này có lẽ sẽ trở thành ông chủ của cô. Cô thu dọn qua loa, ra cửa bắt xe rồi qua sông.
Lần này địa điểm nói chuyện yên tĩnh, sáng sủa hơn lần trước nhiều, khi cô đến, Lý Đồ đang ngồi một mình trước quầy bar, tự rót tự uống.
Thấy cô bước vào, ngồi xuống trước mặt mình, Lý Đồ cười cười:
- Em chợt cảm thấy nên nói với chị, bóng đêm là gương mặt đẹp nhất của người phụ nữ.
Cô nói:
- Văn vẻ quá, không hợp với cậu
Lý Đồ lại cười:
- Thực ra em muốn nói với chị, em vẫn luôn rất thích chị, gần đây cảm giác này hình như lại tăng lên, chị nói xem chị cưới chồng sớm thế để làm gì hả?
Đồ Nhiễm hơi ngỡ ngàng, nhắc nhở cậu ta:
- Trong bụng tôi đang có con của một người đàn ông khác đấy nhé.
Lý Đồ bật cười thành tiếng.
Đồ Nhiễm nói:
- Khi phụ nữ mang thai, hormone nữ tính sẽ tiết ra nhiều hơn bình thường, dễ dàng thu hút sự chú ý của đàn ông, điều đó rất bình thường.
Lý Đồ gật đầu:
- Thì ra là vậy, vậy thì em thấy dễ chịu hơn rồi. – Cậu ta gõ ngón tay lên mặt bàn. – Nói nhanh lên, bên kia có một cô em xinh tươi để ý đến em nãy giờ, em phải tranh thủ sang đó hẹn hò mới được.
Đồ Nhiễm trình bày suy nghĩ của mình, công ty hiện giờ sẽ không nghỉ việc vội, cô tạm thời tới giúp cậu ta, những chuyện khác tính sau.
Lý Đồ hiểu ra, biết cô không yên tâm, có ý đứng núi này trông núi nọ, bèn nói:
- Hay là chị bảo chồng chị ra đây cho mọi người làm quen một chút, sau này có nghiệp vụ gì cũng dễ triển khai.
Hồi đầu Đồ Nhiễm tổ chức lễ cưới không mời đồng nghiệp chính là lo chuyện này… sẽ gây phiền phức cho Lục Trình Vũ, bây giờ lại càng không muốn nghĩ tới, dành phải uyển chuyển từ chối.
Lý Đồ nói thẳng:
- Đồ Nhiễm à, chị bảo người như chị, người làm được việc hơn chị không phải là không có, sao em lại không tìm người khác? Một là vì chúng ta là bạn bè bao năm nay, em tin tưởng chị. Hai là, danh tiếng chồng chị em cũng đã được nghe nói, bây giờ anh ấy là bác sĩ chủ trị, cũng là giảng viên ở trường đại học, chẳng bao lâu nữa sẽ lên phó chủ nhiệm, chưa biết chừng còn lên tới chức giáo sư, tận dụng tài nguyên mà.
Đồ Nhiễm nửa đùa nửa thật:
- Chẳng phải cậu bảo cậu thích tôi sao, thì ra là thích kiểu này.
Lý Đồ lại khoái chí, nghiêng đầu nhìn cô cười mãi, còn đang định nói gì đó thì đã nghe thấy cô nói:
- Tôi là bà bầu, dễ bị kích động, nếu có nói gì khó nghe cậu cũng đừng để ý, dù sao bây giờ tôi cũng nghĩ như vậy, nếu cậu coi trọng tôi, để tôi giúp cậu, vậy thì sau này chúng ta vẫn là bạn bè, những chuyện khác thì miễn bàn. Nhưng nói trước một câu, cho dù cậu mời tôi, sau này việc muốn chồng tôi nhập cuộc, là không thể nào.
Lý Đồ nghĩ một lúc rồi cười nói:
- Ép mua ép bán hả, nhưng cũng có chút cá tính, thôi được, ai bảo em phải lòng chị chứ.
Sau đó cả hai lại bàn bạc về hợp đồng dự tính, tán gẫu một lúc, Lý Đồ nói sơ qua về tiến độ và bố trí công việc, sau đó đứng dậy đi tìm mỹ nhân.
Nước khoáng mà Đồ Nhiễm gọi vẫn chưa uống hết, cô khẽ đổi tư thế.
Từ góc độ này có thể nhìn thấy chiếc bàn ở góc tường, nhưng cũng không quá rõ.
Cô cầm ly thủy tinh lên uống nước. Cách một lối đi, dòng người và bàn ghế, cô lặng lẽ quan sát người đã mấy ngày không gặp.
Anh mặc áo sơ mi trắng, mấy cúc áo phía trên không c