Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342007
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2007 lượt.
o em theo anh cũng chẳng có chỗ nào tốt đẹp, chẳng kiếm được gì.
Cô tự biết mình đang ăn nói càn quấy, chỉ muốn xả ra cho sướng mồm.
Lục Trình Vũ lại không thấy phiền phức, cũng không vạch trần cô, nghiêm túc nghe cô nói xong rồi gật đầu nói:
- Xem ra chủ yếu là về phương diện kinh tế. Việc này anh chỉ có thể nói đã cố gắng hết sức, năng lực có hạn, con người anh chỉ có một chút tiền đồ như vậy thôi. Ông già biết kiếm tiền, nhưng anh không học theo ông ấy được, có lẽ cả đời cứ thế này, trông lên thì chẳng bằng ai, trông xuống cũng chẳng có ai bằng mình. Chẳng phải ông già vừa mua cho một căn hộ sao, muốn ở nhà to thì bây giờ em có thể qua đó ở, chỉ có điều hơi xa chỗ làm của em.
Cô nhìn anh giây lát:
- Ý anh như vậy, tức là cái nhà đó đã thuộc về em? Hay là … anh thừa nhận mình đã vượt quá giới hạn?
Anh ngớ người ra một lúc, hình như mới sực nhớ giao hẹn của họ lúc trước, bèn mỉm cười:
- Anh đang cố gắng thỏa mãn yêu cầu của em trên cơ sở sẵn có.
Giọng điệu thành khẩn, thái độ thoải mái.
Anh càng như vậy, cô càng cảm thấy không biết trút giận vào đâu, bèn quay đầu lại nhìn dòng xe phía dưới, lần này lại chỉ nhìn thấy mặt sau tấm biển quảng cáo, gần ngay trong gang tấc, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo cứng nhắc.
Không bỏ cuộc, cô lại ngước lên nhìn anh một lần nữa, chậm rãi nói:
- Không chỉ có thế, con người anh xấu xa, nhiều tật xấu, luôn giăng quần áo bẩn tứ tung, từ đầu giường tới tủ ngăn kéo, cho tới cả giá treo quần áo, em không biết nổi bộ nào anh còn mặc bộ nào định thay ra, em thu tất cả lại đem đi giặt thì anh lại lằng nhằng chạy đến đòi em. Trong nhà tắm có thùng đựng quần áo, anh thay ra sao không vứt vào trong đó? Em cũng có chuyện riêng, có kế hoạch riêng của mình, đâu có nhiều thời gian luẩn quẩn với mấy chuyện này, rõ ràng là anh cố tình vẽ việc ra cho em làm. Còn nữa, anh đã bao giờ nấu một bữa cơm? Đã bao giờ quét nhà? Bát anh ăn xong là vứt thẳng vào bồn, đợi em về rửa…
Anh giơ tay lên làm động tác đầu hàng, lại bị cô ngắt lời:
- Anh còn nhét đầu lọc thuốc lá vào tủ ti vi, em vừa dọn dẹp sạch sẽ, kết quả nhìn ra lại thấy một đống tàn thuốc.
Anh giải thích sơ qua:
- Chậc, chỉ có một lần ấy thôi, vì lúc ấy phải nghe điện thoại nên mới tiện tay nhét vào đó.
- Còn nữa. – Cô không bận tâm, tiếp tục nói. – Lần nào tắm xong anh cũng treo vòi sen tít lên cao, em phải đứng lên thành bồn tắm mới với tới được, chuyện này em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi? Kết quả anh vẫn cứ tự làm theo ý mình, anh cố tình muốn em ngã chết phải không, anh đúng là thâm hiểm, mượn đao giết người, lại còn phương thức tử vong hiệu suất cao nữa chứ.
Lục Trình Vũ không nhịn được, phì cười hỏi cô:
- Còn gì nữa không?
Cô nghiêm túc suy nghĩ:
- Chỉ cần là chai anh dùng qua, chai dầu, chai dấm, chai nước, chai nước khoáng, lúc em cần dùng không lần nào mở nắp được. Một cái chai, anh nói xem anh dùng nhiều sức thế để làm gì, anh có thù hằn gì với nó? – Câu nói cuối cùng, cuối cùng cô cũng có thể nói ra được. – Em nói cho anh biết, dù thế nào em cũng không sống nổi cuộc sống như thế này.
Anh nghiêng đầu quan sát cô, buông một câu:
- Có phải ngày đó của em lại đến rồi không?
Cô nghẹn họng, rất lâu không nói nên lời, chỉ trừng mắt nhìn anh.
Cũng không biết anh đang nghĩ gì, một lúc sau mới hỏi cô:
- Cái đó của em đã bao lâu rồi không thấy?
Cô hoảng lên, vô thức tránh né ánh mắt anh, nhìn sang chỗ khác, nhưng bàn tay lại bị anh nắm lấy. Cô cúi xuống, nhìn thấy anh đang dùng ba đầu ngón tay đặt trên mạch tay phải của cô. Cô mang máng nhớ ra anh đã từng nói, anh không bài xích, cũng không có định kiến gì với Đông y, hồi còn đi học, bỗng nhiên hứng thú, theo người ta học một thời gian.
Cô lặng lẽ dồn sức rút tay về nhưng không được. Hơn nữa, hai người đã trưởng thành giằng co nhau ở ngoài đường trông rất khó coi, cuối cùng đành để mặc kệ anh.
Một lát sau, anh buông tay cô ra, ghé sát vào tai cô:
- Cho dù con người anh có bao nhiêu khuyết điểm nhưng biểu hiện trên giường ít ra cũng vẫn làm em thỏa mãn đấy chứ? – Anh khẽ vỗ vào má cô. – Phải kiểm soát cảm xúc của mình, nếu không sẽ không tốt cho con. Ngày mai xin nghỉ phép tới bệnh viện kiểm tra một chuyến, tiện thể làm hồ sơ.
Cô lùi lại mấy bước, cách xa anh ra rồi mới nói:
- Chuyện đứa con, em muốn suy nghĩ thêm.
Anh đăm chiêu nhìn cô, hơi nhướn mày:
- Tại sao?
Cô trầm ngâm suy nghĩ:
- Bởi vì yêu cầu của chúng ta đối với hôn nhân không giống nhau, yêu cầu của anh đối với hôn nhân là gì? Hai sào đất, một con trâu, vợ con quây quần quanh bếp lửa?
Anh ra chiều suy nghĩ:
- Cũng đại ý thế, nhưng anh sẽ không tổng kết được súc tích như vậy.
Cô nói:
- Trước đây em cũng từng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ lại cảm thấy như thế không ổn. Trên đời này có rất nhiều thứ đáng để có được, cũng có rất nhiều thứ cần phải từ bỏ, bây giờ em muốn từ bỏ một số thứ, dù sao con đường đời cũng luôn chắp vá như vậy, ngoằn ngoèo rồi thì phải tu sửa lại.
Lục Trình Vũ thu lại nụ cười, thoáng cau mày, cúi