Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342028

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2028 lượt.

o? Em không muốn thấy anh phải chịu ấm ức.
Anh lại im lặng, thở dài, sau đó rút điện thoại trong túi quần ra bấm số, đầu bên kia nhanh chóng nghe máy.
Ở đầu dây bên kia, loáng thoáng tiếng một cô gái trẻ, một cô gái lạ, âm sắc vừa dịu dàng vừa hào hứng.
Hai người chào hỏi nhau, Lục Trình Vũ nói rất khách sáo:
- Hiện giờ sức khỏe bố cô đã căn bản phục hồi, quá trình hồi phục sau mổ rất tốt, nếu cô còn vấn đề gì cần hỏi thì có thể tới bệnh viện hỏi tôi, hoặc tới phòng khám nhờ đồng nghiệp của tôi tư vấn. Buổi tối người nhà tôi cần nghỉ ngơi, không tiện nghe điện thoại, mong cô thông cảm…
Anh cúp máy, đung đưa điện thoại trong tay:
- Người nhà một bệnh nhân lúc trước. – Anh nhìn cô, hỏi bằng vẻ tò mò. – Em tưởng ai? Lý Sơ Hạ?
Đồ Nhiễm cúi đầu nhìn ngón chân mình, một lúc sau mới đáp:
- Vâng. – Cô lại ngừng mấy giây. – Ai biết được, anh bấm đại một số nào đó thì sao?
Lục Trình Vũ nói:
- Đồ Nhiễm, anh không thích giở trò tính toán như em, cho dù có, cũng chả có tâm trí đâu mà dồn vào những việc này.
Đồ Nhiễm cảm thấy tai mình nóng bừng, tâm tình ảo não, không biết phải nói gì.
Cả hai chầm chậm đi về phía trước một lúc, Lục Trình Vũ mới nói:
- Em nói đúng, hai chúng ta không có nền tảng tình cảm, lại thiếu sự tin tưởng lẫn nhau, anh có thể hiểu được suy nghĩ hiện nay của em, còn về sau này làm thế nào, cứ qua mấy ngày này rồi tính.
Cô gật đầu:
- Được, kết quả thế nào em cũng đã chuẩn bị tinh thần cả rồi.
Cô không nói tiếp được, họng bất giác nghẹn lại, chật vật kìm nén, rồi mới nói nhỏ một câu:
- Có thể ôm em một cái được không? Mấy hôm nay… em rất khó chịu.
Lục Trình Vũ nghiêng người nhìn cô, kéo cô vào lòng, rất lâu, anh nghe thấy cô gục trên vai mình, thút thít khóc. Anh bất giác cúi xuống, hôn nhẹ lên thái dương cô.
Hôm nay anh không về, cả đêm ở bên cô.
Sáng hôm sau, bà Vương Vĩ Lệ trở về, Đồ Loan quả nhiên không về cùng. Mọi người đã liên hệ với nhà tang lễ, hôm sau khi lễ truy điệu kết thúc, bà cụ được người ta đẩy vào phòng trong. Lúc này mọi người mới ra ngoài, đứng dưới hàng hiên, nhìn những cột khói hừng hực bốc lên từ ống khói cỡ đại của nhà tang lễ.
Đồ Nhiễm nhìn những cột khói đục ngầu trên không trung, như vừa mơ một giấc mơ, lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ không hiện thực. Có lẽ sau khi về nhà, bà ngoại vẫn đang tựa bên bệ cửa sổ có song sắt chống trộm, ngắm nhìn người qua kẻ lại bên dưới qua những khe hở để giết thời gian, thấy cô trở về, bà bèn nở nụ cười hiền từ với cô.
Con hiền cháu thảo mua một chiếc hộp đựng tro chất lượng thượng thừa, cháu trưởng của bà ôm tro, Đồ Nhiễm ôm di ảnh, một hàng người hùng dũng lái xe lên núi Cửu Phong.
Ông ngoại Đồ Nhiễm qua đời từ sớm, mấy năm trước mấy người con trai về nghĩa trang ở quê thu dọn hài cốt mang tới chôn ở núi Cửu Phong, còn mua một phần mộ chung. Phần mộ đó nằm trên thềm đá trên cao, hai bên trồng tùng bách xanh mướt, phía trước tầm nhìn thoáng đãng, núi non sông ngòi ngút ngàn.
Hôm hạ huyệt, Lục Trình Vũ luôn có mặt, cũng không biết anh xin nghỉ lúc nào. Cháu chắt đa phần phải đi làm hoặc đi học, ít có mặt, anh trở thành người đắc lực trong đám con cháu, nói ít, chỉ cắm cúi làm. Đồ Nhiễm quỳ trước bia đốt vàng mã, anh cũng cung kính quỳ xuống vái ba vái.
Đồ Nhiễm nhớ lại hồi còn sống, bà ngoại rất thích anh, bất giác mắt lại đỏ hoe.
Cô vẫn ở nhà mẹ đẻ, lấy cớ là ở đây gần công ty, mang thai rồi chạy đi chạy lại không tiện. Bà Vương Vĩ Lệ cũng không nghi ngờ gì.
Đồ Loan ở Bắc Kinh xin gia hạn visa bị từ chối, bởi vì thành tích học tập quá tệ, không xin được giấy chứng nhận của trường.
Bà Vương Vĩ Lệ bị sốc, trầm lặng suốt một thời gian dài, sau đó lại nghe thấy con trai thông báo đã tìm được việc làm ở Bắc Kinh, không muốn quay về. Bà nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không yên lòng, bèn sắp xếp hành lý, định lên Bắc Kinh với con thêm một thời gian nữa.
Trước khi đi, bà gọi con rể đến, đầu tiên là quở trách vài câu vu vơ, nói con dâu mang thai là chuyện lớn như vậy mà bên nhà chồng cũng không thể hiện gì, cũng không dám trông mong vào họ, chỉ căn dặn Lục Trình Vũ dù công việc bận rộn đến đâu thì cũng phải chăm sóc Đồ Nhiễm và đứa bé trong bụng cho tử tế, lại nói bà sẽ cố gắng để về sớm.
Lục Trình Vũ vâng vâng dạ dạ, dù công việc có bận đến tối tăm mặt mũi, trong cuộc sống anh vẫn được cọi là một ông bố tương lai đủ tiêu chuẩn, cách hai, ba ngày lại qua sông tới thăm.
Đồ Nhiễm buột mồm hỏi:
- Sắp ly hôn đến nơi rồi còn năng nổ thế làm gì?
Anh nói:
- Cho dù ly hôn cũng phải sinh con xong rồi mới ly hôn, không thể để con ngay cả hộ khẩu cũng không có, cứ ngoài vòng pháp luật như thế.
Cô đáp:
- Ờ, cũng phải.
Sau khi anh đi, cô lên mạng tìm từ khóa “bà mẹ đơn thân”, thấy có người viết một bài: Tôi là một người mẹ đơn thân, tuy tôi rất yêu con mình, nhưng hiện giờ tôi đã mất lòng tin vào cuộc sống, không tiền, không đàn ông, tôi phải làm sao đây?
Đồ Nhiễm nhìn tiêu đề, không click vào để xem nội dung mà tắt đi luôn. Trong tay cô công việc dồn đống, nhân


Snack's 1967