Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.
hần rệu rã. Vừa mới mơ màng chợp mắt thì nghe thấy bên ngoài có người khẽ gõ vào cửa kính. Anh mở mắt ra nhìn, thấy Lý Sơ Hạ đang đứng bên ngoài ra hiệu cho mình.
Anh hạ kính xe xuống, Lý Sơ Hạ hỏi anh:
- Sao thế? Không khỏe à?
Anh đáp:
- Không sao.
Lý Sơ Hạ nói:
- Có lái xe được không? Hay là để em lái giúp, đưa anh về nhà.
Anh xuống xe một cách dứt khoát:
- Thật là không sao, em cứ làm việc của em đi. Anh còn ở lại thêm một lúc nữa, đợi người.
Thấy mặt anh hơi đỏ, Lý Sơ Hạ không kìm chế được đưa tay sờ trán anh:
- Sốt rồi, nhiệt độ còn hơi cao.
Anh vô thức hơi quay mặt đi.
Lý Sơ Hạ nhìn anh, rụt tay về, sờ lên quai xách của chiếc túi da. Một lát sau, cô hơi nhón gót chân, mỉm cười:
- Vậy em đi trước đây, anh về sớm đi, nghỉ ngơi cho khỏe.
Lục Trình Vũ gật đầu với cô rồi nghiêng người dựa vào cửa xe, rút một điếu thuốc trong túi ra, bật bật lửa, đưa mồi lửa lên trước mặt. Lúc châm thuốc, anh khẽ chau mày lại theo thói quen.
Lý Sơ Hạ nhìn anh:
- Đã ốm thế này rồi sao vẫn còn không cai thuốc?
Anh không để ý, vẫn đưa điếu thuốc vào miệng rít một hơi lấy tinh thần.
Lý Sơ Hạ lại nói:
- Không cho hút thuốc.
Cô vẫn nhìn anh như hồi trước, giọng nói nũng nịu, ngang ngạnh.
Hồi đó khi thấy anh hút thuốc, hoặc là cô nổi giận đùng đùng, không thèm đếm xỉa đến anh, hoặc là giậm chân tức tối: “Lục Trình Vũ, nếu anh cứ thế nữa, em sẽ không thèm quan tâm đến anh nữa. Hút thuốc hôi chết đi được, em sẽ không…” Cô bỗng ngừng lại, mặt mũi đỏ bừng. Anh khom người xuống hỏi: “Không làm sao?” Cô quay mặt sang chỗ khác, vừa tức vừa không nhịn được cười. Anh nâng cằm cô lên, vừa hôn cô vừa nói: “Hay là, sau này mỗi lần muốn hút thuốc thì anh sẽ hôn em.”
Ngón tay kẹp điếu thuốc của Lục Trình Vũ thoáng ngừng lại, mấy giây trôi vèo qua, tim Lý Sơ Hạ bỗng đập thình thịch, sau khi hơi bình tĩnh lại, cô nhìn về phía anh, anh đã lấy lại nét mặt thản nhiên trước đó, vẫn tự làm theo ý mình.
Lý Sơ Hạ tự cảm thấy lời nói của mình hơi có phần khác thường, mặt bất giác nóng bừng lên, lòng bối rối, miễn cưỡng đổi chủ đề:
- Vị kia nhà anh chắc cũng khó chịu với thói xấu này của anh chứ.
Lục Trình Vũ cười cười, cúi đầu ừ khẽ một tiếng thay câu trả lời.
Lý Sơ Hạ đứng một lát, thấy anh không còn lời gì để nói thì thầm thở dài, cáo từ ra về. Vừa quay người đi thì trên xe du lịch vừa tiến vào có một người bước xuống, nhìn thấy người đó, Lý Sơ Hạ bất giác ngẩn ra, lễ phép chào hỏi:
- Cháu chào bác.
Ông Lục ân cần gật đầu với cô, nhưng không nói gì, đợi cô đi xa rồi mới quay sang cười với con trai mình:
- Thằng nhóc thối này cũng lăng nhăng gớm.
Đồ dùng em bé chất đầy phòng khách, ông Lục nhìn ngó xung quanh, cuối cùng ngồi xuống sofa:
- Rót tách trà uống xem nào, sao vợ con còn chưa về?
Lục Trình Vũ đưa cốc nước cho ông:
- Cô ấy chê ở đây xa chỗ làm nên về nhà mẹ ở rồi.
Ông Lục nói:
- Thảo nào lộn xộn quá. – Ông uống một ngụm nước rồi hỏi. – Sao con vẫn dính đến con bé nhà ông Lý thế? Bố nghe người ta nói nhà nó phát thiếp mời định tổ chức lễ cưới, sau lại đòi hủy hôn, có liên quan gì đến con không đấy?
Những năm trước đây ông Lục làm công tác hành chính ở bệnh viện, tính cách nhanh nhẹn, biết cách ăn nói, thân thiết với hết thảy mọi người ở đây, sau đó ông xin nghỉ không lương, ra ngoài làm ăn, vẫn thỉnh thoảng qua lại với mấy người thân thiết. sau đó nữa lại vì một người phụ nữ ở bên ngoài mà khiến vợ mình tức chết, tiếng xấu lan truyền trong những người đồng nghiệp cũ, cũng chính vì thế, lúc đầu bố mẹ Lý Sơ Hạ cực lực phản đối con cái hai nhà yêu nhau.
Lục Trình Vũ đang cúi nhìn chiếc cũi em bé, tiện mồm đáp:
- Chả liên quan gì.
Ông Lục lại cười:
- Hiểu con có ai bằng cha, đàn ông, đàn bà cũng chỉ có chuyện đó thôi, có gì đâu chứ. Bây giờ con cũng sắp làm bố rồi, những gì nên kiềm chế thì cố gắng kiềm chế. Bố thấy vợ con tính tình mạnh mẽ, không dễ đối phó, nhưng phụ nữ một khi có con rồi, đa phần sẽ nhượng bộ… Mấy chuyện đó, đợi sinh con xong hãy tính. Tùy con muốn chơi bời thế nào, nhưng bây giờ vẫn nên kiềm chế là hơn.
Nghe vậy, Lục Trình Vũ bèn ngẩng đầu lên nhìn bố:
- Bố tưởng ai cũng giống bố, làm cho một người tức chết cũng chỉ đến thế mà thôi?
Ông Lục vốn đang tươi cười, nghe anh nói vậy, nụ cười vụt tắt, sượng sùng nói qua loa vài câu. Mấy hôm nay tâm trạng ông phơi phới, nhất thời nói chuyện quên không để ý, giờ bị hớ trước mặt con trai nên không dám nói nhiều nữa, chỉ ngồi thêm một lúc, uống mấy ngụm nước rồi ra về.
Về đến nhà, ông bèn kể lại chuyện chứng kiến được ngày hôm nay cho bà Tôn Huệ Quốc nghe bằng giọng bông phèng, rồi nói:
- Bà vợ lão Lý hồi trước sống chết không đồng ý cho thằng Vũ yêu con gái bà ấy, bây giờ con tôi sắp làm bố rồi, con bà ta vẫn đang đỏ mắt chờ trông, không lấy ai. Nếu theo thằng Vũ từ hồi xưa thì có phải đã có cháu ngoại bế rồi không? Đàn ông dù bê bối đến đâu cũng không lo thiệt, con bé đó sắp ba mươi rồi vẫn còn dai dẳng bám theo, như thế mới khiến người ta chê cười. Lúc đầ