Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2026 lượt.
u nhà lão ấy coi thường tôi, giờ thì thành trò cười cho người ta… Biết trước có ngày này, mới đầu sao làm thế…
Ông già đắc ý ngâm nga, thong thả nhấp từng ngụm rượu, lòng vô cùng sảng khoái.
Thấy ông như vậy, bà Tôn Huệ Quốc không khỏi cười lạnh: Phải, con trai ông quyến rũ, đàn ông nhà ông đều có cái tính đó, cha nào con nấy.
Bà ta ngoảnh lại bảo Tôn Hiểu Bạch:
- Con bé này mà không có tiền trên người, làm gì có thằng nào coi trọng con, may mà con còn có người mẹ tài giỏi, sau này dù chịu ấm ức gì, phụ nữ vẫn nên ích kỷ một chút thì tốt hơn, còn mấy thứ tình cảm yêu đương kia, xem nhẹ thôi, mấy thứ đó qua mấy năm còn chẳng bằng bãi cứt chó.
Tôn Hiểu Bạch ậm ừ cho qua chuyện nhưng bước ra khỏi cửa là lại đi yêu đương.
Mấy hôm sau, Lục Trình Trình tới thăm Đồ Nhiễm, nói với vẻ bí hiểm:
- Chị, chị có biết không, Tôn Hiểu Bạch sắp đổi tên thành Tôn Tiểu Tam[14'> rồi, nó yêu một người đàn ông đã có vợ, giống hệt tính cái bà mẹ sao chổi của nó.
[14'> Tiểu tam: chỉ người thứ ba xen vào tình cảm của người khác.
Đồ Nhiễm a một tiếng:
- Sao em biết? Thế chẳng phải nhà em lại nháo nhào lên à?
Lục Trình Trình hừ một tiếng:
- Bố em với mẹ nó còn chưa biết, em nghe lỏm được có lần nó gọi điện cho người đàn ông kia hỏi bao giờ thì ly hôn, còn nói có phải anh ta không nỡ xa con không, gì gì đó, đúng là đê tiện. – Lục Trình Trình cũng xúc động lây, vừa nhắc tới chuyện này đã thấy tức tối. – Người ta có con rồi mà nó còn như thế, em cũng muốn xem xem nó định giở trò gì.
Thấy cô bé tức giận như vậy, Đồ Nhiễm cười:
- Bình tĩnh, bình tĩnh, quan niệm đạo đức là thứ di truyền, em ở đây tức giận, còn nó thì chẳng mất miếng thịt nào.
Lục Trình Trình nghĩ ngợi:
- Vậy thì chưa chắc, anh hai em không giống bố em, anh hai và em vẫn giống mẹ hơn.
Nghe vậy, Đồ Nhiễm bỗng thần người ra, cuối cùng đành mỉm cười. Cô bỗng nhớ tới Tô Mạt, không biết dạo này cô ấy thế nào rồi. Đợi em chồng về, Đồ Nhiễm bèn gọi điện cho Tô Mạt.
Trong điện thoại, con gái Tô Mạt đang khóc, Tô Mạt vừa alô một tiếng đã gầm lên:
- Con còn khóc nữa là mẹ sẽ vứt con cho bố, để xem sau này con sống thế nào.
Con bé ngừng lại một lúc, rồi càng gào to hơn.
Tô Mạt cũng chán không buồn để ý, chán nản nói với Đồ Nhiễm:
- Bây giờ mình chẳng ra hồn người. – Cô ngừng lại một lúc rồi nói nhỏ. – Đồ Nhiễm, mình gặp người phụ nữ đó rồi…
***
Ấn tượng mà tình mới của Đồng Thụy An đem lại cho Tô Mạt khác hẳn với vẻ hống hách, hung hăng trên điện thoại trước đó.
Cô ta trẻ hơn cô vài tuổi, trang điểm theo kiểu Âu Mỹ, thời thượng, phóng khoáng, hợp mốt, là kiểu khí chất mà Tô Mạt theo đuổi đã lâu.
Trước khi đi, Tô Mạt đã cất công trang điểm cẩn thận, nhưng không phải để cho đẹp hơn, mà là muốn mình trông mạnh mẽ hơn. Nhưng tất cả những gì cô đã dụng tậm chuẩn bị, ví dụ như thái độ quả quyết, ngôn từ sắc bén, thậm chí là cả một cái tát tai như trời giáng mạnh mẽ, đanh thép đã diễn tập trong đầu biết bao lần, đều tan thành mây khói trước mặt con người này.
Câu đầu tiên của tình mới lại là “Xin lỗi”, cô ta xin lỗi Tô Mạt vì cú điện thoại cực kỳ bất lịch sự lần trước. Cô ta nói, khi đó cô ta sốt ruột đến phát điên, bởi vì Đồng Thụy An vừa nói yêu cô ta lại vừa không xa được con, cô ta bị tình yêu của anh ta làm cho mụ mị, quá kích động nên mới nói mình đã có thai.
Sau đó, cô ta kể với Tô Mạt những dằn vặt, hối hận và ăn năn giữa họ, và bao lần họ đã thử chia tay, cuối cùng không ai buông tay ai được. Cô ta nói, cô ta vốn chỉ muốn âm thầm dõi theo hạnh phúc của Đồng Thụy An…
Cô ta khóc hỏi Tô Mạt: “Chị bảo em phải làm sao? Bọn em phải làm sao bây giờ?”
Mọi người xung quanh đều nhìn về phía hai người họ. Tô Mạt bị nước mắt của cô ta làm cho quay cuồng, hoặc có thể nói cô bị những lời kể lể, tự phân tích đầy tội nghiệp mà sâu sắc của cô ta làm cho cảm động, nhất thời không biết phải làm thế nào.
Người phụ nữ đó lại nói: Tình yêu nào có tội tình gì? Hai người yêu nhau nào có tội tình gì? Bọn họ chỉ muốn được ở bên nhau, chỉ một yêu cầu đơn giản như vậy thôi, những người chưa từng trải qua sẽ không hiểu được, chỉ có những người đã từng yêu thật lòng mới có thể thấu hiểu.
Tô Mạt chậm rãi nói:
- Chẳng lẽ là lỗi của tôi? Cô đang nói tôi đang chia rẽ hai người phải không?
Đối phương nói:
- Em không biết, em chỉ biết bây giờ chị khiến cho anh ấy rất đau khổ, cho nên em không thể không tới tìm chị. Anh ấy thật sự rất đau khổ, xin chị hãy cho anh ấy một con đường sống.
Tô Mạt cười lạnh:
- Ai cho tôi một con đường sống?
Người phụ nữ đó ngừng khóc:
- Tự chị. Khi tình yêu ra đi, chỉ có bản thân mình mới có thể cứu rỗi chính mình, nếu sau này anh ấy không yêu em nữa, chắc chắn em sẽ không bám riết lấy. Em chỉ hy vọng, khi yêu nhau có thể ở bên nhau, nếu không yêu nữa thì dứt khoát buông tay. Dù xuất phát từ bất kỳ nguyên nhân nào, nếu người phụ nữ cứ nhằng nhẵng không buông, đàn ông sẽ chỉ càng thêm khinh bỉ họ mà thôi. Em không muốn trở thành một người phụ nữ bị người ta khinh bỉ, em tin chị