Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.

cũng thế. Chỉ có những người dám yêu dám hận, mới có thể hiểu được ý nghĩa thực sự của tình yêu.
Sau này Tô Mạt hỏi Đồ Nhiễm, sao trên đời này lại có loại người như thế, nói đen thành trắng, rõ ràng làm việc sai trái mà lại còn rao giảng đạo lý, trong mắt bọn họ chỉ có tình yêu và người đàn ông kia, hoàn toàn không có sự tồn tại của những người khác. Vậy đối với họ, nỗi đau của những người bên cạnh có nghĩa lý gì?
Đồ Nhiễm nói, chẳng có nghĩa lý gì, trong mắt họ chỉ có ham muốn cá nhân và thành quả thắng lợi. Tô Mạt, sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa, đừng gặp ả ta nữa, không phải vì cậu không nói lại ả, mà là tiêu chuẩn đạo đức của hai bên không cùng một hệ, thế giới này rộng lớn như vậy, trăm người trăm tính, cậu không thể yêu cầu quan điểm[15'> của tất cả mọi người đều giống cậu được, chỉ có cách duy nhất là khiến cho mình trở nên mạnh mẽ, tâm lý vững vàng, không gì phá vỡ nổi thì mới có thể bảo vệ chính cậu, không bị những kẻ vừa ích kỷ vừa hẹp hòi đó làm tổn thương.
[15'> Nguyên văn: Tam quan, tức thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan.
Tô Mạt thở dài, mình hiểu ý cậu, chỉ tiếc là mình không làm được, mình luôn mong tới một ngày anh ta quay đầu lại, lương tâm thức tỉnh, sẽ nhớ tới tình yêu trước kia, sẽ đối xử với mình như trước.
Đồ Nhiễm lắc đầu, mình không bảo cậu phải lập tức ly hôn, nói lui lại một bước, tức là nếu Đồng Thụy An đã có ý ly hôn, thì ít nhất cậu phải chuẩn bị đầy đủ về tâm lý, tiền bạc, vật chất và con cái, chúng ta vẫn còn cơ hội hòa giải, có thể từ từ nghĩ cách, nhưng về tâm lý, cậu không thể để chuyện này làm cậu sụp đổ. Khi gặp nguy hiểm, yêu cầu đầu tiên là phải tự bảo vệ mình, đây là bản năng của con người và động vật. Tô Mạt, cậu không thể vì tình cảm trong quá khứ mà quên đi bản năng này. Cậu phải học cách tự bảo vệ mình trước, sau đó mới có thể bảo vệ con. Đối với những người không cùng quan điểm, mặc cho bọn họ nói gì, làm gì, chỉ cần tâm trí cậu ổn định thì sẽ có thể bốn lạng bạt ngàn cân[16'>, thản nhiên ứng phó. Nếu có thể làm được như vậy, chứng tỏ cậu đã chín chắn.
[16'> Tên một chiêu thức trong Thái cực quyền, ý nói sức mạnh nhỏ vẫn có thể chế ngự sức mạnh lớn hơn.
Tô Mạt nói, đúng vậy, cho dù mình không muốn ly hôn, anh ta cũng chưa chắc đã muốn tiếp tục, lòng người quả thật không thể nhào nặn. Mình không biết có thể đạt tới cảnh giới chín chắn mà cậu nói hay không, nhưng cái hố này, bất luận kết quả tốt xấu thế nào, mình đều phải chịu đựng.
Với suy nghĩ như vậy, Tô Mạt bèn tới gặp vị luật sư trẻ tuổi.
Thời gian này, Lôi Viễn thực sự bận rộn, nghe giọng cô gấp gáp, sốt ruột, anh ta đành phải bỏ thời gian ăn trưa ra để gặp cô, rồi lại phải hối hả đi dự họp. Thế nên chỉ trao đổi vài câu về vấn đề giấy tờ, tài sản sau ly hôn với cô, rồi hẹn vài ngày nữa lại gặp nhau.
Cứ thường xuyên qua lại như thế, mặc dù từ trước tới giờ Tô Mạt chưa hề trả tiền phí nhưng vẫn trở thành khách quen của anh ta.
Lôi Viễn bận rộn hơn nên cũng muốn thoái thác vụ việc của người phụ nữ này, nhưng mỗi lúc nhớ tới vẻ mặt quẫn bách, bất lực của cô, anh ta lại không đành lòng. Trong mắt anh ta, Tô Mạt là một người phụ nữ yếu đuối hiền lành đau khổ vì tình, anh ta rất sợ một lần nào đó, sự vô tình từ chối của mình sẽ trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà gầy yếu.
Thấy hai người họ gần đây thường xuyên qua lại, đồng nghiệp ở văn phòng hễ thấy bóng Tô Mạt là lại nháy mắt với Lôi Viễn, cười hỏi anh ta đổi khẩu vị từ bao giờ, không thích gái trẻ nữa mà chuyển sang tấn công bà nội trợ rồi à.
Lôi Viễn có phần bất đắc dĩ, dù thỉnh thoảng lòng trắc ẩn trỗi dậy, nhưng anh ta cũng sẽ không nảy sinh ý đồ gì với người phụ nữ này. Hôm nay, Tô Mạt lại tới gặp anh ta, tay xách theo một túi hoa quả đúng mùa và hai tút thuốc Trung Hoa bao cứng.
Trước giờ Lôi Viễn đối xử với mọi người hòa nhã, cũng biết cô có khó khăn về kinh tế nên vội nói:
- Thực ra cô không cần phải khách sáo, tôi cũng có giúp được gì đâu, cứ coi như bạn bè trò chuyện với nhau thôi.
Tô Mạt hơi cúi đầu, lúc nói chuyện với người khác cô luôn để lộ vẻ rụt rè tự nhiên:
- Lần nào cũng quấy rầy làm mất thời gian của anh, tôi thật sự rất ngại.
Lôi Viễn xua tay, bảo cô ngồi xuống, nhiệt tình bày tỏ:
- Chuyện này, nếu thỏa thuận thì chủ yếu phải xem ý tứ của cô và chồng cô, còn nếu phải đưa nhau ra tòa để tranh chấp quyền nuôi con hoặc tài sản sau hôn nhân, tôi sẽ cố gắng giúp hết sức.
Tô Mạt lại nói:
- Hôm nay tôi tới lần cuối cùng, chỉ muốn cảm ơn anh. Anh ta không cần con bé, còn về việc phân chia tài sản, tôi cũng không muốn tranh giành với anh ta.
Lôi Viễn không hiểu:
- Tại sao?
Tô Mạt thoáng ngập ngừng:
- Tôi đã nghĩ rồi, chỉ có một quyển sổ tiết kiệm vài vạn tệ và một căn nhà hiện đang ở là mang tên anh ta thôi. Anh ta muốn cho thì cho, nếu không muốn tôi cũng chẳng muối mặt mà đòi, nếu không chẳng khác nào trước giờ chỉ chăm chăm nhòm ngó tiền của anh ta, cho nên chuyện này cứ kệ đi, tùy lương tâm anh ta quyết định.
Lần đầu tiên Lôi Viễn tiếp xúc