Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.
y là chúa cứu thế?
Lôi Viễn cười ngặt nghẽo:
- Thằng ranh này lại đắc ý rồi, cậu không phải là thuốc giải mà là thạch tín, cậu không phải Jesus mà là Peter, Peter ba lần chối Chúa[18'>, bởi vì ông ta hồ đồ.
[18'> Thánh Peter là tông đồ trưởng trong mười hai tông đồ của Chúa Jesus. Trong cuộc tử nạn của Chúa Jesus, mặc dù Peter đã cam đoan sẽ không bỏ rơi Chúa dù các đông bạn đều tháo chạy, nhưng đến khi Chúa bị bắt, Peter lại chối bỏ mối quan hệ với Chúa tới ba lần.
Lục Trình Vũ nói:
- Không phải hồ đồ, mà là không có nguyên tắc. – Ngừng lại một lúc, anh lại nói. – Có chuyện này cậu phải chúc mừng tôi, vợ tôi lại có rồi.
Anh không phải là thuốc giải, anh là thạch tín
Cuối tuần, Đồ Nhiễm và Chu Tiểu Toàn cùng đi dạo phố. Đồ Nhiễm muốn mua mấy bộ quần áo bầu.
Đồ đắt thì không nỡ bỏ tiền, đồ rẻ thì không vừa mắt, đều không vừa ý. Quay đi quay lại, không kìm chế được lại muốn đi xem đồ em bé. Qua khu đồ nam ở tầng bốn, cô lại theo thói quen đưa mắt liếc qua quầy sơ mi, cà vạt, bỗng thấy một bộ mùa đông nhãn hiệu châu Âu đang giảm giá. Cô không thèm suy nghĩ, kéo luôn Chu Tiểu Toàn chen vào đám đông.
Một chiếc áo khoác lông vũ cổ đứng màu ghi sẫm trông rất vừa mắt, bên cạnh cũng có người muốn mua, Đồ Nhiễm vội túm chặt không buông, nhìn giá tiền: 2.999 đồng.
Đồ Nhiễm hỏi Chu Tiểu Toàn:
Cô bán hàng nói:
- Mặc cỡ này vừa đẹp, to hơn tí nữa cũng lấy cỡ này thôi, chị có mua không? Nếu mua thì để em gói lại.
Nhìn giá tiền mà lòng Đồ Nhiễm đau như cắt, do dự chưa quyết, đáng ghét cái bà cô Chu Tiểu Toàn kia cứ đứng bên cạnh giục giã:
- Mua đi, mua đi, ông xã nhà cậu mặc vào chắc chắn là đẹp lắm.
Cô bán hàng cũng nói:
- Đúng thế, đúng thế.
Đồ Nhiễm liếc cô ta:
Cô gái trẻ cười:
- Nghe số đo đã biết thân hình tiêu chuẩn rồi, người đẹp mặc vào càng thêm đẹp.
Bất luận là kiểu dáng, chất lượng hay chất liệu của chiếc áo này đều thuộc loại thượng hạng, Đồ Nhiễm cầm trên tay không nỡ bỏ xuống, hơn nữa quần áo mùa đông của Lục Trình Vũ không nhiều, mấy bộ tốt một chút đều mua trước khi ra nước ngoài. Bình thường anh vốn dĩ không chú ý đến mấy chuyện này, về cơ bản đều là cô đưa gì thì anh mặc nấy, toàn bộ đều do một tay cô sắp xếp.
Cô nghĩ một lát, cắn răng nói:
- Phiền cô gói lại giùm, quẹt thẻ.
Chu Tiểu Toàn nói:
- Người kết hôn rồi đúng là có khác, lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước rồi mới đến mình.
Đồ Nhiễm cũng cảm thấy ấm ức:
- Nhất thời kích động, đi tong nửa tháng lương.
Cô xách túi đồ, không còn tâm trạng đi dạo tiếp, đắn đo mãi không biết có cần về căn nhà nhỏ xem tình hình thế nào không.
Mấy hôm nay thỉnh thoàng anh sẽ gọi điện cho cô, cả hai chưa từng gặp nhau, cũng không biết bây giờ anh thế nào.
Đồ Nhiễm chào Chu Tiểu Toàn, sau đó chậm rãi đi về phía nhà mình, đi qua siêu thị ở góc đường, cô lại vào mua đồ ăn. Vào tiểu khu, cô ngẩng đầu lên nhìn cánh cửa sổ khép chặt, rèm cửa cũng hạ xuống, nhất định là không có ai ở nhà. Lòng cô thoáng nhẹ nhõm, nhưng lại có phần hụt hẫng.
Vừa bước vào nhà, cô lập tức muốn tăng xông vì bãi chiến trường ngổn ngang trước mắt, nhất thời phiền muộn. Trong nhà khác xa hoàn toàn so với lúc cô đi, người kia không biết đã bao lâu rồi không dọn dẹp nhà cửa nữa.
Cô đặt đồ trong tay xuống, treo bộ đồ mới mua vào trong tủ quần áo, rồi bắt đầu tất bật: giặt quần áo, hút bụi, thay ga gối, cắt tỉa cây cối, thay nước cho bể cá. Chú cá kia vẫn còn sống, đúng là kỳ tích. Trong bếp thì khá hơn một chút, không có dầu mỡ, lúc cô đi thế nào giờ vẫn thế, ngoài một đống bát đĩa và ly thuỷ tinh chất đống trong bồn rửa, và một đống mì ăn liền, bánh mì chất trên bàn bếp.
Xong xuôi mọi việc, căn nhà như mang một bộ mặt khác, nhưng người lại vô cùng mệt mỏi.
Hiện giờ cô đã mang thai được gần mười hai tuần, người càng ngày càng dễ mệt mỏi hơn, hơi vận động một chút là thấy tim đập chân run. May mà lần này đi khám thai được gặp một bác sĩ tốt, vừa kiên nhẫn lại vừa có đạo đức nghề nghiệp, mấy lần kiểm tra tình hình đều ổn, khiến cô yên tâm được phần nào.
Thấy đã quá trưa, cô muốn đi làm món gì ăn, vừa xoay người lại thấy eo mỏi nhừ, bụng dưới hình như hơi trướng. Cô lại hơi căng thẳng, vội ngồi lên sofa nghỉ ngơi. Một lúc sau thấy đỡ hơn, cô chầm chậm đứng dậy đi rửa tay, vào bếp vứt hết mì ăn liền vào thùng rác, bắt đầu nhào bột, băm nhân, gói sủi cảo.
Cô cố gắng gói nhiều một chút, dành phần cho bữa trưa và bữa tối, phần còn lại cô đóng gói vào mấy cái túi nhựa đựng thực phẩm rồi đặt vào ngăn đá tủ lạnh, tất bật đến tận hại, ba giờ chiều mới vội vàng hấp tạm mấy cái sủi cảo để ăn. Cuối cùng, người ngựa tả tơi, nằm vật trên sofa, thầm nghĩ dù sao vẫn còn sớm, sáu giờ anh mới tan làm, hay là mình ngủ một lát, đến khoảng năm giờ về cũng chưa muộn.
Sau đó cô lại miên man nghĩ về nàng tiên ốc, chỉ là một cô gái ngốc nghếch giúp chàng trai nghèo làm việc nhà, làm xong còn không muốn ai biết, cuối cùng bị người ta tìm cách vạch trầ