XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342017

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2017 lượt.

n, chàng chai mừng rỡ như điên, cô gái thẹn thùng bối rối, người có tình rồi cũng thành thân thuộc, mọi người đều vui. Câu chuyện bắt nguồn từ Sưu thần hậu ký[1'>, kết cục nguyên bản vốn không có đoạn nam hoan nữ ái, mà là câu chuyện trong sáng về lòng chăm chỉ và chí tiến thủ, chỉ tiếc đã bị hậu nhân biến tấu cho đạm mùi tình ái.
[1'> Phần tiếp theo của Sưu thần ký, đây là tác phẩm tiêu biểu của thể loại tiểu thuyết chí quái cổ đại, chiếm vị trí trọng yếu trong lịch sử văn học Trung Quốc.
Đồ Nhiễm vừa ngủ gật vừa nghĩ: Lần này nếu sinh con gái, nhất định không cho nó tiếp xúc với mấy loại văn hoá đồi truỵ này.
Bởi vì một là, đàn ông tuyệt đối không thể chiều chuộng, hai là, tình yêu cũng không phải cứ hy sinh bản thân là sẽ được báo đáp. Nếu anh ta không yêu bạn, cho dù có bị bạn làm cho cảm động cả ngàn vạn lần cũng sẽ không yêu; nếu anh ta vừa không yêu bạn lại vừa muốn dùng hôn nhân để báo đáp, vậy thì hoặc là do anh ta nhất thời đa cảm, hoặc là điều kiện của anh ta quá tệ, ngoài bạn ra không còn sự lựa chọn nào khác.
Ba là, tình yêu và hôn nhân rõ ràng là hai chuyện khác nhau.
Không biết là qua bao lâu, cô váng vất tỉnh dậy, như ngủ mà cũng như không, nghe thấy có người đi vào nhà, tiếng chìa khoá đặt lạch cạch lên bàn, tiếng bước chân vòng qua vòng lại, như thật lại như mơ. Một lát sau, người cô được phủ một chiếc chăn mỏng, cô vô thức đưa tay ra sờ, quả nhiên túm được một góc chăn, bèn giật mình tỉnh giấc.
Ngoài cửa sổ, ráng chiều rực rỡ.
Lục Trình Vũ đang đứng trước sofa cúi đầu nhìn cô, sau lưng anh là những tia nắng chiều sót lại vẫn còn nguyên vẻ huy hoàng, anh đứng trong ánh sáng nên cô không nhìn rõ được vẻ mặt anh. Tay anh cầm một cái túi giấy màu da bò to bằng quyển sách, căng phồng, không biết bên trong đựng gì.
Họ gần như đồng thanh lên tiếng, Lục Trình Vũ nói:
- Tỉnh rồi a? Ngủ mà chẳng chịu đắp chăn gì cả, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.
Cô hỏi:
- Sao về sớm thế?
Anh nói:
- Không sớm, gần sáu giờ rồi.
Cô ngập ngừng một lát rồi hỏi anh:
- Bệnh cảm đỡ hơn chưa?
- Ừ, nằm nhà mấy hôm, hôm nay mới đi làm. – Anh nghĩ một lát. – Vẫn còn hơi ho, đang định ngày mai tới thăm em.
Đồ Nhiễm ờ một tiếng, nhìn đồng hồ treo tường, nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, nhìn bể cá bằng sứ Thanh Hoa trên bàn, cuối cùng nhìn thấy chiếc túi giấy da bò trên tay anh. Chiếc túi không cài nắp, món đồ bên trong hơi nhô lên một góc, hình như là sổ sách, bìa cứng gì đó, ở mép thấp thoáng hoa văn cầu kỳ, trang nhã. Cô liếc một cái rồi nói tiếp.
- Công việc bận quá thì không cần phải chạy đi chạy lại, mệt mỏi tích lại dễ ốm lắm.
- Không phải, bị lây ở bệnh viện. Hay là em dọn về đây? Nhưng ở đây xa chỗ làm của em quá, lái xe đi anh lại không yên tâm, cho nên cứ để anh chạy đi chạy lại, cũng chỉ hơn nửa năm thôi. – Anh nhấc nhấc cái túi trong tay, vừa nói vừa đi vào phòng ngủ, đặt chiếc túi lên tầng trên cùng của giá sách.
Cô đứng dậy, lê dép vào phòng vệ sinh sửa sang lại đầu tóc:
- Gọi điện là được rồi, không cần phải chạy cả hai bên đâu. Anh sang đó, em lại phải nấu thêm một phần cơm.
Lục Trình Vũ cầm mấy bộ quần áo thay ra bước tới, ngó vào nhìn thấy sủi cảo đã nấu xong xuôi đặt trên bàn bếp thì không đặt quần áo xuống nữa mà bước tới, cầm đũa ăn mấy cái rồi hỏi cô:
- Em làm đấy à?
Cô nói:
- Còn một ít nữa trong ngăn đá tủ lạnh, sau này đi làm về anh đun lên mà ăn, đừng ăn mì ăn liền mãi.
Lục Trình Vũ gật đầu, nhận xét:
- Nhân hơi nhạt, ít thịt nhiều rau, bánh sủi cảo cũng bé hơn, nấu hơi kỹ…
Cô ngoảnh đầu nhìn anh:
- Anh ăn mấy cái rồi, em hạ độc trong ấy đấy, anh mà cằn nhằn thêm một chữ nữa là chết tươi đấy.
Anh cười cười, vẫn ăn từng miếng to, không nói gì nữa.
Đồ Nhiễm cầm túi ra mở cửa, thấy người ở phía sau bước tới giữ tay cô lại:
- Đi đâu thế? Nói mấy câu mà đã giận rồi.
Cô nói:
- Em về nhà.
Anh cầm tay cô khẽ chạm bụng cô:
- Em hại anh nói nhiều chữ như thế, không sợ con phải mồ côi từ trong bụng mẹ sao?
Đồ Nhiễm muốn đá anh một cái mà không được, lại nghe thấy anh nói:
- Đừng đi mà!
Ba từ này khiến tim cô run rẩy từng hồi, cô ngước mắt nhìn anh, nhưng muốn né tránh ánh mắt anh, cuối cùng đành nhìn vào sống mũi.
Anh nói:
- Bố bảo tối nay chúng ta nhất định phải tới ăn cơm, em đến đúng lúc lắm, nếu không anh lại phải qua đón em.
- Ờ. – Cô khẽ đẩy tay anh ra. – Anh còn phải đi tắm mà? Vậy thì mau lên, em không muốn về muộn quá.
Ông Lục đặt một phòng VIP ở Lục Hợp Yến, hẹn sáu rưỡi chiều.
Lục Trình Vũ rất thong dong, tắm rửa, cạo râu, thay quần áo, trước lúc đi còn ăn thêm mấy cái sủi cảo, hai người rề rà đến gần bảy giờ tối mới tới nơi. Lúc tới, chỉ có ông Lục, Tôn Huệ Quốc và Lục Trình Trình ngồi trong căn phòng rộng rãi.
Ông già cười với Lục Trình Vũ:
- Cao giá quá nhỉ, bố đây muốn gọi con ra ăn cơm còn phải đợi đói meo cả bụng.
Anh đáp:
- Đói thì ăn trước, đợi làm gì.
Bà Tôn Huệ Quốc cười híp mắt nhìn cậu cả nhà họ Lục:
- Phải đợi chứ, phải đợi chứ, mọi người biết con bận