Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341415

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1415 lượt.

i cùng, lần này chỉ một mình cô với chiếc ba lô. Cô đứng bên lề đường, ra sức hít thở không khí trong lành, tâm trạng vô cùng phấn chấn.
Tô Lạc lại gọi điện cho Dương Nhuệ nhưng vẫn không liên lạc được.
Bên đường có một chiếc xe máy, tài xế bắt chuyện với cô: "Cô định đi đâu vậy?"
"Tôi muốn đến làng Dương Khê."
"Cô đi Dương Khê vào giờ này sao?"
"Có thể đi không anh?" Tô Lạc hỏi.
"Nơi đó rất xa, bây giờ muộn như vậy, cô phải trả thêm tiền."
"Tất cả bao nhiêu?"
"Ba mươi đồng."
Tô Lạc lập tức ngồi lên yên sau xe máy. "Đi thôi!"
Xe máy phóng rất nhanh trên con đường núi. Người tài xế hoàn toàn coi thường tình trạng đường sá, bất kể gặp ổ gà hay ổ voi đều lao thẳng vào. Tô Lạc chỉ còn cách nghe theo ý trời, hai tay nắm chặt áo của anh ta, cố gắng không để thân mình văng khỏi xe.
Không biết bao lâu sau, tài xế đột nhiên dừng lại, nói với Tô Lạc: "Đến nơi rồi!"
Tô Lạc xuống xe, đầu óc vẫn còn quay cuồng. Nhờ ánh đèn pha của xe máy, cô quan sát xung quanh nhưng chỉ nhìn thấy cây cối im lìm. "Đây là làng Dương Khê à?"
"Đúng vậy."
"Sao chẳng có nhà cửa gì cả?"
"Cô cứ đi bộ về phía trước là thấy ngay. Ở đây là vùng núi nên người dân sống tương đối rải rác."
"Tại sao lại không có ánh đèn?"
"Bây giờ đã là nửa đêm, mọi người đều tắt đèn đi ngủ rồi."
Tô Lạc đành trả tiền. Người tài xế liền quay xe đi mất, để lại mình cô trong bóng đêm tĩnh mịch.
Tô Lạc gọi điện thoại cho Dương Nhuệ nhưng vẫn không có tín hiệu. Cô chỉ còn cách bật màn hình, nương theo ánh sáng yếu ớt đó, đi theo con đường đầy bùn đất vào trong làng. Một lúc lâu sau, cô phát hiện phía trước có một căn nhà gỗ thấp. Mặc dù trong nhà tối om nhưng cô vẫn quyết định đi đến hỏi thăm đường.
Tuy nhiên, Tô Lạc chưa kịp cất bước thì có hai con chó vàng đột nhiên từ trong nhà lao ra, sủa ầm ĩ. Tô Lạc không dám manh động, đứng bất động bên lề đường, cầm điện thoại chiếu xung quanh để tìm cây gậy hay hòn đá phòng thân.
Xung quanh tối đen như mực, Tô Lạc ngước nhìn bầu trời cảm thấy tuyệt vọng. Lẽ nào cô phải đứng ở đây đến khi trời sáng?
Cuối cùng trong nhà cũng có tiếng động, một người đàn ông hỏi bằng thổ âm miền Tây: "Ai đấy?"
"Xin chào tôi muốn tìm thầy giáo Dương Nhuệ." Tô Lạc cất cao giọng trả lời. Nhắc đến tên người đàn ông này, cô cảm thấy trong lòng tràn ngập hạnh phúc.






Một Ngày Nào Đó, Nếu Trở Thành Người Yêu
Tô Lạc mới chợp mắt chưa được bao lâu thì đã bị tiếng trêu đùa ồn ào của bọn trẻ ở bên ngoài đánh thức. Cô mở mắt, liền nhìn thấy vài tia nắng lọt qua trần gỗ, chiếu lên cái màn mắc trên giường. Cái màn này đã được sử dụng lâu năm, biến thành màu đen sì, không còn nhìn ra màu trắng ban đầu. Trên màn thủng vài chỗ, được vá lại bằng những mảnh vải nhỏ.
Đây là chỗ ở của Dương Nhuệ, tuy cũ kĩ nhưng rất sạch sẽ và yên tĩnh. Tủ quần áo mất một cánh cửa, có thể nhìn thấy quần áo xếp ngăn nắp ở bên trong. Bàn học được đóng thành từ mấy miếng gỗ, cạnh bàn là chiếc ghế dài nhưng gãy một chân, bên dưới kê hai hòn gạch. Cái ba lô rách của Dương Nhuệ nằm ở góc phòng, bên cạnh là chiếc ba lô màu đỏ thẫm của Tô Lạc.
Cô hồi tưởng lại buổi tối hôm qua. Thật ra, chiếc xe ôm chỉ chở cô đến rìa làng, còn cách hai ngọn núi nữa mới đến trường tiểu học. Người đàn ông bị tiếng chó sủa đánh thức, có lòng tốt đốt đuốc, dẫn Tô Lạc đi bộ vào làng tìm Dương Nhuệ. Đường núi trơn ướt khiến Tô Lạc trượt ngã không biết bao nhiêu lần. Buổi tối không nhìn rõ dốc núi ở bên cạnh sâu đến mức nào nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng đá ở bên đường rơi xuống, lập tức mất hút.
Tô Lạc vẫn nhớ, khi người đàn ông gõ cửa ký túc, nhìn thấy cô, Dương Nhuệ vô cùng kinh ngạc.
"Bọn trẻ ồn ào quá, đánh thức em phải không? Lát nữa chúng vào tiết học, em có thể ngủ tiếp."
"Không sao đâu, em không ngủ được nữa rồi." Tô Lạc đáp.
"Điều kiện ở nông thôn tương đối kém, em phải cố gắng khắc phục."
"Có gì đâu, em cảm thấy rất tốt mà."
Dương Nhuệ cười cười, không tiếp lời.
Tô Lạc vội tìm đề tài nói chuyện: "Lần em đến đây vẫn chưa có bảng bóng rổ kia."
"Một nhà hảo tâm quyên tặng, trước Tết năm vừa rồi anh nhờ chuyển về đây."
"Ở nơi này, khâu vận chuyển không dễ dàng." Tô Lạc dõi mắt về phía xa xa, bốn bề đều là rừng núi, cô hoàn toàn không biết mình đến từ hướng nào.
Dương Nhuệ gật đầu. "Đúng vậy. Do đó, dù phí xây dựng trường học cao hơn chỗ khác rất nhiều."
Nghe anh nói vậy, Tô Lạc bất chợt nhớ tới chuyện mình đã làm hỏng vụ quyên góp của Tiêu Kiến Thành. Cô nhất thời không biết giải thích thế nào với anh.
May mà Dương Nhuệ đứng dậy, vỗ nhẹ lên gáy cô. "Mặt đất ẩm ướt, em mau đứng lên đi anh dẫn em đi rửa mặt."
Tô Lạc ngồi xổm cạnh cái cổng nhỏ sau nhà bếp đánh răng. Một bé gái đứng bên cạnh quan sát cô từ đầu đến cuối.
Súc miệng xong, Tô Lạc mỉm cười hỏi cô bé: "Chào cháu, cháu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Sáu tuổi ạ." Bé gái cười híp mắt, khóe miệng hiện lên lúm đồng tiền xinh đẹp.
"Cháu đã đi học chưa?"
"Chưa ạ."