Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341414
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1414 lượt.
đột nhiên đẩy cửa đi vào. Căn phòng chật chội, hai mẹ con gần như đâm vào nhau, bà Nhạc giật mình. "Cô làm gì mà hấp tấp thế?"
"Con phải đi công tác bây giờ." Tô Lạc đáp.
"Cô đi đâu?"
"Cổ Bình ạ."
"Bao giờ đi?"
"Ngay bây giờ, con phải tranh thủ bắt chuyến xe cuối cùng." Tô Lạc mở tủ quần áo.
"Vậy cô hãy giải quyết người ở bên ngoài trước đã." Bà Nhạc nói.
"Người nào cơ?" Tô Lạc quay đầu hỏi.
"Làm sao tôi biết được, có phải người quen của tôi đâu."
Tô Lạc đi ra ngoài, nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc lịch sự đứng ở trong sân, giữa đống bàn ghế, nồi niêu, bát đĩa bừa bộn.
"Chào cô!" Tô Lạc cảm thấy khó hiểu, người phụ nữ tên Thẩm Doanh này sao lại biết địa chỉ nhà cô?
Thẩm Doanh mỉm cười. "Xin lỗi đã làm phiền cô."
"Không sao, mời cô vào nhà!"
Thẩm Doanh ngập ngừng: "Cô đừng khách sáo, tôi chỉ muốn nói với cô vài câu mà thôi."
Tô Lạc im lặng nhìn cô ta.
Thẩm Doanh cất giọng nhẹ nhàng: "Tôi đến đây để xin lỗi cô. Buổi sáng, Kiến Thành gây chuyện, hại cô rơi vào tình huống khó xử, thật ngại quá!"
Nghe cô ta nhắc đến chuyện này, Tô Lạc vô thức ngoảnh đầu quan sát xung quanh. Cô sợ bị mẹ nghe thấy, cũng may bà không theo cô ra ngoài.
Thẩm Doanh nói tiếp: "Lúc đó, tôi phải kéo anh ấy đi ngay, dù sao cũng là chốn công cộng, ông ngoại lại vừa qua đời nên tâm trạng của anh ấy không được ổn định. Sau đó, tôi đã phê bình anh ấy, anh ấy nói sẽ gặp cô để xin lỗi."
"Anh ta không cần xin lỗi, dù sao từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ dính dáng đến anh ta nữa." Tô Lạc chẳng muốn nhắc đến chuyện này.
"Ừm." Thẩm Doanh lập tức tỏ ra ân cần. "Tôi nghe Thư ký Dụ nói cô đã xin thôi việc?"
"Đúng vậy."
"Chuyện này tương đối nghiêm trọng, nếu vì Kiến Thành mà cô mất việc thì không hay lắm."
"Cũng không hẳn vì anh ta, bản thân tôi đã muốn nghỉ làm từ lâu rồi."
"Hay là tôi giới thiệu công việc khác giúp cô nhé? Cô muốn vào một cơ quan như thế nào?"
"Không cần đâu, cảm ơn cô." Tô Lạc quyết định kết thúc cuộc trò chuyện.
"Nếu không có việc gì, tôi phải về thu dọn hành lý rồi còn ra bắt xe nữa."
"Bắt xe? Cô định đi đâu vậy?" Thẩm Doanh tỏ ra quan tâm.
"Tôi đi miền Tây có chút việc." Tô Lạc hàm hồ đáp.
"Cô định đi bao lâu?"
"Có lẽ sẽ ở lại một thời gian."
"Cô cứ bỏ đi như vậy thì không hay cho lắm, Kiến Thành cũng chẳng ra sao cả, tôi phải nói anh ấy mới được. Ai lại để ra nông nỗi này..."
Những lời thị uy của Thẩm Doanh khiến Tô Lạc cảm thấy rất chối tai. Đang chưa biết đối đáp thế nào thì giọng nói của mẹ cô cùng với tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên ở sau lưng: "Tiểu Lạc, cô nghe điện thoại đi đã. Tiêu Kiến Thành là ai mà gọi không ngừng nghỉ, ồn chết đi được!"
Tô Lạc vội nhận di động. Nghe thấy tên Tiêu Kiến Thành, nụ cười cứng đờ trên môi Thẩm Doanh.
Với tính cách của Tô Lạc, cô chẳng thèm nghe điện thoại của người đàn ông đó nhưng ở trước mặt mẹ, cô không tiện luống cuống, chỉ có thể bắt máy, cất giọng cứng nhắc: "A lô!"
"Cô đang ở đâu hả?" Tiêu Kiến Thành hỏi ngay.
"Ở nhà!" Tô Lạc đáp ngắn gọn.
"Làm gì vậy?"
"Có việc."
"Việc gì." Đối phương vẫn không chịu thôi.
"Anh có chuyện gì không?" Tô Lạc hỏi lại.
Thẩm Doanh vẫn đứng yên lặng ở đó nhưng Tô Lạc phát hiện cô ta có chút căng thẳng.
"Cô đến đây đi, tôi muốn tìm cô bàn về vụ quyên góp." Tiêu Kiến Thành đi vào vấn đề chính.
"Tôi không đi, việc này không thuộc phận sự của tôi nữa."
"Tại sao?"
"Chẳng tại sao cả."
"Cô." Không đợi Tiêu Kiến Thành nói hết câu, Tô Lạc liền cúp điện thoại.
Bà Nhạc vẫn đứng bên cạnh nên cô không tiện mở miệng, chỉ quay sang Thẩm Doanh, dùng ánh mắt bày tỏ ý tứ: Đừng căng thẳng, tôi không có hứng thú với người đàn ông đó.
Thẩm Doanh ngượng ngập, nhanh chóng chuyển đề tài: "Cô chuẩn bị đi đâu bây giờ? Để tôi tiễn cô ra bến xe."
"Cổ Bình." Tô Lạc không nhịn được, nói thẳng: "Làng Dương Khê ở huyện Cổ Bình."
Nghe thấy cái tên này, Thẩm Doanh thoáng ngẩn người. Tô Lạc chăm chú quan sát cô ta, muốn tìm ra manh mối nào đó trên gương mặt người phụ nữ này.
Nhưng Thẩm Doanh nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường, mỉm cười.
"Cổ Bình khá quen thuộc với tôi."
"Bây giờ, nơi đó chỉ còn lại một giáo viên tình nguyện nên tôi định đi giúp anh ấy." Tô Lạc bổ sung thêm.
"Vậy sao? Thật không dễ dàng... Như vậy đi, cô cứ làm việc của mình, nếu cần sự giúp đỡ của tôi, cô đừng ngại. Tôi đi trước đây!" Nói xong, Thẩm Doanh gật đầu chào mẹ Tô Lạc rồi quay người đi ra ngoài.
Tô Lạc có chút buồn phiền. Cô biết mình vừa đánh trúng nỗi đau của Thẩm Doanh.
Mẹ Tô Lạc lại bắt đầu trách móc: "Cô chạy đến nơi khỉ ho cò gáy đó để làm gì? Bây giờ, nhà vừa bán hàng lại vừa lo việc di dời, cô chẳng phụ giúp gì cả..."
Tô Lạc mặc mẹ muốn nói gì thì nói, còn mình về phòng tiếp tục sắp xếp hành lý.
Sáu giờ tối, Tô Lạc kịp lên chuyến xe buýt cuối cùng đi Cổ Bình. Hơn mười giờ đêm, cuối cùng cô cũng đứng ở bến xe của huyện Cổ Bình. Hai năm trước, Tô Lạc từng đến nơi này, nhưng lúc đó có nhiều đồng nghiệp đ