Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.
i con trai mà thôi. Bà cho rằng sớm muộn tôi cũng lấy chồng, vì vậy, trong cái nhà này, tôi chỉ là nhân khẩu tạm trú mà thôi."
"Mẹ cô trọng nam khinh nữ đến thế sao?"
"Đúng vậy!" Tô Lạc rảo bước nhanh. Các hộ gia đình đã bắt đầu nổi lửa nấu cơm, trong không khí tràn ngập mùi thức ăn thơm nồng.
"Cô cũng chấp nhận điều đó à?" Luật sư Châu tiếp tục truy vấn.
"Nhà là của mẹ tôi, vì thế, đây là quyền của bà, hơn nữa, bà đã nuôi tôi bao nhiêu năm, chẳng nợ nần gì tôi cả."
"Bố cô đâu rồi?"
Tô Lạc không muốn trả lời câu hỏi này, vừa vặn đến cửa nhà, cô quay người mỉm cười. "Được rồi, tôi về đây, sau này có dịp sẽ nói chuyện tiếp."
Luật sư Châu không tiện hỏi thêm, đành gật đầu. "Ừm, cô hãy giúp chúng tôi làm công tác tư tưởng với gia đình."
"Được rồi, tôi sẽ cố gắng!" Tô Lạc nói xong liền đi vào trong sân nhà.
Trong sân có mấy bà hàng xóm đang trò chuyện với mẹ cô. Nhìn thấy cô, một người nhiệt tình chào hỏi: "Tiểu Lạc, sao bây giờ cháu mới về, các cô giải tán từ nãy."
"Cháu ở lại gặp một người bạn ạ!" Tô Lạc đáp.
"Là luật sư Châu phải không?"
"Vâng." Tô Lạc đi vào trong phòng. Bà thím ở bên ngoài cất cao giọng với mẹ cô: "Chị Nhạc, con gái chị giỏi thật đấy, có người quen ở đơn vị giải phóng mặt bằng. Chắc chắn nhà chị sẽ được nhận mức đền bù cao."
"Làm gì có chuyện đó, lấy đâu ra nhiều người quen như vậy!" Bà Nhạc phản bác.
Tô Lạc đóng sập cánh cửa. Cô cảm thấy rất ồn ào, mỗi con người xuất hiện bên cạnh cô đều lải nhải suốt ngày, không chịu tha cho cô khiến cô rất mệt mỏi.
Vào thời khắc này, chỉ có một người luôn toát ra vẻ yên bình, yên bình mà xa xôi. Tô Lạc rút điện thoại, định gọi điện cho anh. Lúc này, cô mới phát hiện mình đã tắt chuông trước khi tham gia cuộc họp. Màn hình hiển thị rất nhiều cuộc gọi nhỡ. Có số của Tiểu Tần, chắc chị đã nghe tin cô bỏ việc nên gọi điện hỏi thăm, có số của Thư ký Dụ, chắc ông ta gọi cô về cơ quan làm thủ tục bàn giao công việc, có Tiêu Kiến Thành, chắc anh ta buồn chán nên muốn tìm cô tranh cãi cho vui, ngoài ra, còn có cả số của Dương Nhuệ.
Cô vội gọi lại cho Dương Nhuệ. Hôm nay tín hiệu không tồi, điện thoại nhanh chóng được kết nối.
"Tô Lạc, chào em!" Dương Nhuệ bao giờ cũng bắt đầu bằng giọng điệu lịch sự như vậy.
"Anh tìm em phải không?" Tô Lạc hỏi.
"Đúng vậy, em vẫn ổn đấy chứ?"
"Vẫn ổn ạ." Tô Lạc bình thản trả lời, nhưng trong lòng dấy lên tia chua xót.
"Thư ký Dụ gọi điện cho anh, nói em đã xin thôi việc."
"Vâng. Em xin lỗi vì đã làm hỏng vụ quyên tiền xây trường học."
"Không phải lỗi của em, đừng tự trách mình như vậy."
"Đối phương không hoàn toàn từ chối, sau này đổi nhân viên biết cách làm việc với anh ta, chắc vẫn có hy vọng." Tô Lạc an ủi anh.
"Anh đã nói rồi, chuyện này không vội, em đừng tạo áp lực cho bản thân. Em vừa mới độc lập tiến hành công việc quyên góp, gặp trắc trở cũng là lẽ thường tình." Dương Nhuệ nói.
"Là do bản thân em thôi, em không thích hợp làm công việc đó." Tô Lạc nấc nghẹn. Trước Dương Nhuệ, cô cam tâm cúi đầu chịu thua.
"Tô Lạc, đừng vậy mà. Anh đã nói với Thư ký Dụ cho em nghỉ ngơi vài ngày, điều chỉnh tâm trạng. Cơ quan vẫn rất cần em."
"Em không muốn làm nữa, tự bản thân em không muốn làm."
"Em đừng vội quyết định có được không? Hãy nghe anh một lần này đi?"
Dương Nhuệ ít khi tỏ thái độ sốt ruột và quan tâm như vậy.
Tô Lạc chợt nhớ tới hình ảnh anh khoác chiếc ba lô rách nát đi bên cạnh cô, gương mặt cương nghị nở nụ cười kiên định.
"Tô Lạc... Em có nghe anh nói chuyện không đấy?"
"Em vẫn đang nghe đây."
"Đợi khi nào anh về thành phố, chúng ta nói chuyện sau."
Tô Lạc không muốn cúp điện thoại, liền chuyển đề tài: "Anh đang ở đâu vậy?"
"Ở trong thôn, trên núi."
"Sao anh lại ở trên núi?"
"Bên dưới tín hiệu không tốt nên anh ở đây đợi điện thoại của em." Dương Nhuệ đáp.
Đường lên núi đầy cành cây rậm rạp và gai nhọn, thỉnh thoảng còn xuất hiện rắn độc. Dương Nhuệ vì đợi điện thoại của cô mà một mình ở trên đó. Trong lòng Tô Lạc vừa cảm động vừa áy náy.
"Dương Nhuệ, bao giờ anh về thành phố?"
"Anh phải đợi tình nguyện viên mới đến, nếu không nơi này sẽ trở thành "vườn không nhà trống" mất."
"Hay là em đến giúp anh nhé?"
"Em đừng ngốc nghếch như thế, con gái không chịu nổi khổ cực ở nơi này đâu."
"Em chịu được. Hai ngày nữa em sẽ lên đường."
"Thật sự không cần đâu, sắp có tình nguyện viên mới đến rồi. Em cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi."
"Vâng." Tô Lạc không nhẫn tâm làm trái ý anh.
"Đợi anh về rồi quyết định sau." Dương Nhuệ dặn dò rồi cúp điện thoại.
Tô Lạc lại thả mình xuống giường, dõi mắt lên trần nhà. Trần nhà cũ kĩ vì ẩm ướt và ngấm nước, đã xuất hiện vô số vết nứt. Những vết nứt ngoằn ngoèo trông rất giống nhành cây và lối đi uốn lượn ở vùng núi đó. Tô Lạc có thể tưởng tượng ra Dương Nhuệ đang ở giữa rừng cây rậm rạp, gạt cành lá mò mẫm xuống núi một cách khó nhọc. Cô rất muốn đến bên anh. Bây giờ! Ngay lập tức!
Nghĩ đến đây, Tô Lạc liền xuống giường, chuẩn bị thu dọn hành lý.
Bà Nhạc