Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.
ại cảnh tượng vừa rồi, cô còn hiên ngang trước đôi nam nữ, chắc là rất khôi hài.
Tô Lạc không nhịn được, phì cười thành tiếng.
Dương Nhuệ đã đi một đoạn, nghe thấy tiếng cười của cô liền quay đầu.
Chợt nhớ ra một chuyện, anh dặn dò: "Tối nay, Tiểu Anh ngủ với em nhé?"
"Không thành vấn đề." Tô Lạc nở nụ cười tươi.
Vùng rừng núi trời tối rất nhanh, mới hơn tám giờ trời đã tối om, xung quanh vắng lặng như tờ. Hai ngày nay Tô Lạc vô cùng vất vả, vì thế, cô cùng Tiểu Anh lên giường từ sớm. Vừa đặt mình xuống giường cô đã không mở nổi mắt.
Tiểu Anh hỏi nhỏ bên tai cô: "Cô Tô, có phải cô là bạn gái của thầy Dương không ạ?"
"Ừm... Không phải."
"Vậy cô là gì của thầy ấy?"
"Đồng nghiệp thôi."
"Đồng nghiệp là gì ạ?"
"Là bạn bè ấy mà."
"Bạn bè không phải bạn gái sao?"
"Không phải, chỉ là bạn bình thường."
"Thế à." Tiểu Anh như trút được gánh nặng trong lòng.
Tô Lạc chợt có hứng thú, hỏi cô bé: "Cháu hỏi chuyện này làm gì?"
"Cháu muốn làm bạn gái của thầy Dương."
Tô Lạc rất buồn cười nhưng cố giữ thái độ nghiêm túc. "Cháu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười một ạ."
"Còn hơi nhỏ."
"Bao nhiêu tuổi mới đủ ạ?"
"Điều này cháu phải hỏi thầy Dương."
"Cháu không dám hỏi thầy."
"Vậy thì cháu về hỏi mẹ cháu ấy."
"Cháu không có mẹ."
Tô Lạc hết sức kinh ngạc. "Người hôm nay đến trường không phải là mẹ cháu sao?"
"Bố mẹ cháu đều qua đời rồi. Bọn họ là chú thím của cháu."
"Vậy tại sao họ lại muốn đưa cháu đi?"
"Họ muốn bán cháu đi làm gái."
"Đừng nói bậy!" Tô Lạc cảm thấy những lời này thốt ra từ miệng một đứa trẻ quả thật quá tàn nhẫn.
"Thật đấy chú cháu nói, tuổi càng nhỏ sẽ càng kiếm được nhiều tiền. Cô Tô, làm gái kiếm được nhiều tiền đúng không cô?"
"Đừng nghe lời chú cháu, đó là việc làm xấu xa."
"Cháu biết, ông cháu đã mắng chú, ông tức đến mức đổ bệnh."
Tô Lạc ôm Tiểu Anh. "Cháu đừng nghe lời chú của cháu dù kiếm nhiều tiền đến mấy thì cháu cũng không được đi. Cháu chỉ cần lo học tập thật tốt, sau này sẽ làm bạn gái của thầy Dương."
Tiểu Anh cất tiếng cười khẽ trong bóng tối, con bé tỏ ra thẹn thùng. "Cô Tô, cô đừng nói với thầy Dương nhé!"
"Được." Tô Lạc trả lời bằng giọng điệu dịu dàng nhưng cổ họng tắc nghẹn.
Buổi đêm ở vùng núi đặc biệt yên tĩnh, Tiểu Anh đã thở đều đều ở bên cạnh Tô Lạc. Cô bé chìm vào giấc mộng từ lâu, có lẽ đang mơ làm bạn gái của Dương Nhuệ. Còn Tô Lạc thao thức trong bóng tối, mãi vẫn không thể chợp mắt.
Chúng Ta Không Phải Là Thần Thánh
Ngày thứ Sáu, học sinh nội trú lục tục rời trường về nhà, trên lưng mỗi em là một cái túi rỗng không. Tô Lạc đứng ở cổng trường tạm biệt bọn trẻ. Cô biết, sáng thứ Hai tuần sau, bọn trẻ sẽ quay lại trường học, trong túi chứa đầy khoai tây và ngô, đó là lương thực của chúng trong một tuần.
Tô Lạc nở nụ cười rạng rỡ trên môi nhưng đáng tiếc, không duy trì được lâu, một cái hắt hơi đã đưa cô trở lại trạng thái lờ đờ. Hai ngày nay vô cùng mệt mỏi, cộng thêm hôm qua dính nước mưa nên cô đã bị cảm.
Một lúc sau, Dương Nhuệ dẫn Tiểu Anh đi ra ngoài. Anh lại đeo cái ba lô rách đó.
"Anh và Tiểu Anh về nhà con bé một chuyến, em nghỉ ngơi đi!"
Dương Nhuệ và Tô Lạc cũng đi vào.
Bên trong chỉ là một không gian chưa đến mười mét vuông. Nền nhà có một cái hố làm bếp, bên trên đặt một cái chảo đen sì, bên cạnh là cái tủ mất cánh cửa, trong đựng mấy cái bát sứt mẻ, mấy củ khoai tây đã mọc mầm... Góc nhà có hai chiếc giường một lớn một nhỏ, trên giường chất đầy chăn ga cũ kĩ, bẩn thỉu. Tiểu Anh đi về phía chiếc giường lớn. Lúc này Tô Lạc mới phát hiện, dưới đống chăn còn có một người đang rên hừ hừ.
Tiểu Anh quay đầu nhìn Dương Nhuệ bằng ánh mắt cầu cứu Dương Nhuệ đi tới, kéo đống chăn. Một ông già hiện ra trước mặt mọi người, từ thân thể ông bốc ra mùi thối rữa.
Tô Lạc hoàn toàn sững sờ. Cô chưa từng gặp cảnh tượng này, cô không dám tiến lại gần, không thể đi đến trước mặt người đang hấp hối như Dương Nhuệ.
Dương Nhuệ ngược lại rất bình tĩnh, ngồi xổm xuống cạnh giường hỏi chuyện ông già. Tiểu Anh ở bên cạnh làm phiên dịch sang tiếng địa phương.
Tô Lạc luống cuống, tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng, cô quyết định ra ngoài ngôi nhà chờ đợi. Đúng lúc này, có người đi lên sườn núi, tay dắt một bé gái, Tô Lạc đoán là em gái của Tiểu Anh.
Em gái chạy lên nhà gọi chị, Tiểu Anh liền lao ra ngoài. Hai chị em ôm chầm lấy nhau, sau đó, hai chị em cô bé lại vào trong, người hàng xóm cũng đi theo.
Tô Lạc động viên bản thân đừng sợ, nhưng cuối cùng cô vẫn không đủ dũng khí đối mặt với cảnh tượng đó. Cô đứng ở bên ngoài, chờ đợi rất lâu, do bị cảm nên mũi cô tắc nghẽn, huyệt thái dương đau buốt. Đứng một hồi, cơ thể mỏi rã rời, cô liền ngồi xổm xuống, nhưng ngồi xổm cũng mệt, cô đành ngồi lên một tảng đá.
Cuối cùng, Dương Nhuệ cũng đi ra ngoài, chiếc ba lô của anh xẹp lép, chứng tỏ anh đã để lại tất cả đồ ăn trong túi. Tiểu Anh một tay dắt em gái, một tay nắm vạt áo anh. Dương Nhuệ để mặc