Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.
ật đấy!
Nửa đêm nửa hôm còn chạy ra vùng núi hoang vu hẹn hò?"
Nghe anh ta nói vậy, Dương Nhuệ lập tức buông tay, vội vàng giải thích.
"Anh đừng hiểu nhầm, chúng tôi chỉ là đồng nghiệp. Tô Lạc bị ốm."
"Đồng nghiệp ư?" Tiêu Kiến Thành kéo dài ngữ điệu.
Sợ anh ta thốt ra những lời lỗ mãng, Tô Lạc lập tức kéo Dương Nhuệ bỏ đi, nhưng đúng lúc này, cửa ô tô mở ra, một thân hình lảo đảo xuống xe, xông đến bên Tô Lạc, ngồi xổm nôn ọe.
"Tiểu Tần!" Tô Lạc kinh ngạc kêu một tiếng. Dương Nhuệ cũng nhìn thấy Tiểu Tần, hai người liền đứng bên cạnh chị.
Tiểu Tần nôn một lúc, khó khăn lắm mới tỉnh táo trở lại. Chị nước mắt ngắn nước mắt dài, túm tay Tô Lạc. "Tô Lạc, chị sắp chết đến nơi rồi. Chị thật sự tiêu đời rồi."
"Chị sao thế?"
"Chị đi tìm cô. Ô tô chạy nhanh quá, chị bị say xe... Không xong rồi, chị sắp chết rồi..." Còn chưa nói hết câu, Tiểu Tần lại cúi xuống nôn tiếp.
Tiêu Kiến Thành đột ngột lên tiếng: "Được rồi, tôi giao chị ta cho hai người.
Tôi về Cát Thủ đây!"
Tô Lạc quay đầu, nhìn thấy Tiêu Kiến Thành mở cửa bên tay lái, chuẩn bị lên xe, cô liền chạy tới, kéo cánh cửa.
"Không được, Tiểu Tần say như vậy làm sao có thể đi bộ? Anh đưa chị ấy về Cát Thủ đi!"
"Chị không đi!" Tiểu Tần hét lớn. "Còn bắt chị ngồi xe cậu ta quay về chắc chị chết mất."
"Cô xem, là tự chị ta không muốn." Tiêu Kiến Thành ngồi vào vị trí tài xế, sắc mặt lạnh nhạt.
"Anh lái nhanh thế để làm gì?"
"Tôi thử xe, luyện kỹ thuật thì sao nào?"
"Anh đến đây để gây phiền phức cho tôi đúng không?" "Cô đã nghỉ việc rồi, còn phải gây phiền phức gì nữa?"
"Anh..."
"Cô đừng tưởng bở. Tôi tới vùng này giải quyết công chuyện, nhân tiện cho chị ta đi nhờ mà thôi. Được rồi, tôi phải về đây!" Tiêu Kiến Thành nổ máy, nhấn ga. Tô Lạc đành buông tay, đứng tránh sang một bên. Xe ô tô quay đầu nhanh chóng biến mất trong đêm tối.
"Người này là ai vậy?" Dương Nhuệ hỏi.
"Anh ta họ Tiêu, chính là người quyên đồ rồi lại nuốt lời ấy." Tô Lạc có chút buồn bực. Một ngọn lửa vô cớ lại bắt đầu bùng lên trong lòng cô.
"Ừm... Mặc kệ anh ta đi!" Dương Nhuệ vỗ vai Tô Lạc.
"Bây giờ, chúng ta nghĩ cách đưa Tiểu Tần về nghỉ ngơi trước đã."
Tô Lạc đi đến bên Tiểu Tần, cùng Dương Nhuệ xốc nách chị, từ từ đi bộ về phía làng Dương Khê. Cả ba cứ đi vài bước lại dừng chân nghỉ ngơi một lát, cho tới lúc trời tờ mờ sáng, họ mới về đến trường học.
Giọt Nước Mắt Của Tô Lạc
Mặc dù đã kiệt sức nhưng do mũi ngạt đặc, Tô Lạc không yên giấc, trong khi Tiểu Tần nằm cạnh cô ngủ say sưa.
Khi Tô Lạc tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn. Cô ngồi dậy, đưa mắt quan sát bên ngoài qua khe cửa. Trên sân bóng xuất hiện mấy người có dáng vẻ như cán bộ, Dương Nhuệ và cô giáo Mãn đang nói điều gì đó với bọn họ, sắc mặt hai người rất nghiêm túc.
Tô Lạc mặc áo, đẩy rửa đi ra ngoài.
Một người đàn ông trung niên xách cặp công văn nói với Dương Nhuệ: "Tiểu Dương, chúng tôi rất khâm phục tinh thần của cậu, nhưng đây là xu thế tất yếu, sớm muộn cũng diễn ra."
Cục trưởng Chu đi ra ngoài. "Tiểu Dương, cậu không cần hao tâm tổn trí nữa, chúng tôi sẽ thu xếp ổn thỏa chuyện này." Ông ta đột nhiên dừng bước, quay sang cô giáo Mãn. "Tiểu Mãn, cô hãy dạy hết học kỳ này, từ học kỳ sau, bọn trẻ sẽ chuyển đến trường tiểu học trung tâm."
Cô giáo Mãn miễn cưỡng gật đầu.
Cục trưởng Chu rời khỏi trường học. Dương Nhuệ không chịu bỏ cuộc, đi theo thuyết phục ông ta. Tô Lạc đứng dưới mái hiên, chứng Kiến toàn bộ cảnh tượng này. Cô giáo Mãn quay đầu nhìn cô, viền mắt đỏ hoe.
"Trường tiểu học trung tâm nằm ở đâu?" Tô Lạc hỏi.
"Ở trong huyện."
"Xa như vậy à?"
"Vâng, hơn nữa chi phí nội trú rất cao, người dân làng này không đóng nổi."
"Phải làm thế nào bây giờ?" Tô Lạc hỏi.
"Bọn trẻ sẽ bỏ học chứ sao! Chúng chỉ cần biết viết tên mình là đủ." Nói xong, cô giáo Mãn cúi đầu rời đi.
Tô Lạc quay về phòng, lay người Tiểu Tần. "Tiểu Tần, chị mau dậy đi!"
Tiểu Tần bị đánh thức từ giấc ngủ say, hai mắt đờ đẫn. "Xảy ra chuyện gì thế." Động đất à?"
"Sao hôm qua chị lại cùng Tiêu Kiến Thành đến đây?" Tô Lạc hỏi.
"Chị..." Nhắc đến chuyện này, Tiểu Tần hết sức ủ rũ. "Chị làm sao biết được? Chị bị Tiêu Tổng ép dò hỏi hành tung của cô. Chị đành tìm mẹ cô, mẹ cô nói cô đi Cổ Bình công tác. Sau khi báo tin này cho cậu ta, chị liền bị cậu ta bắt cóc lên xe, lái thẳng đến đây. Chị đã nói với cậu ta, chị không thể ngồi ô tô đường dài vì bị say xe nhưng cậu ta mặc kệ, lái xe nhanh như bay, làm chị như chết đi sống lại. Ngoài ra, ông xã chị còn tưởng dù bỏ nhà ra đi với người đàn ông khác..."
"Vậy tại sao anh ta lại bỏ đi mà chẳng nói một câu nào?"
"Chị làm sao biết được món nợ giữa cô và Tiêu Tổng! Nhất định là cậu ta nhìn ra mối quan hệ mờ ám giữa cô và Dương Nhuệ nên mới tức giận bỏ đi. Tô Lạc, chị phải quay về thành phố, cô mau nghĩ cách giúp chị đi, xem nơi này có tàu hỏa hay máy bay không?"
Tô Lạc không trả lời. Cô lấy di động từ trong ba lô, tìm thanh