Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341405

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.

hoại thứ hai, hãy để tôi chuyển viện."
"Em hãy đề xuất yêu cầu khác đi!"
"ý anh là gì hả?"
"Hai yêu cầu này, tôi tạm thời không thể đáp ứng, em hãy đưa ra yêu cầu khác thì còn có khả năng."
Tô Lạc tức giận, liền tắt điện thoại rồi trả lại cho bác sĩ. Điện thoại lập tức đổ chuông, bác sĩ không biết làm thế nào. Tô Lạc nói: "Một là anh tắt máy, hai là anh đừng nghe, dù sao tôi cũng không nói thêm một câu nào nữa."
Bác sĩ hết cách, chỉ biết lắc đầu, điều chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng rồi quay người đi ra ngoài.
Tô Lạc thở dài. Cứ "đóng đô" trên giường một thời gian dài, con người sẽ biến thành bùn nhão. Cô chỉ mong vết thương mau chóng lành lại để có thể rời khỏi nơi quái quỷ này.
Cô thử gọi cho Dương Nhuệ nhưng đầu kia vẫn không có tín hiệu. Cô bỗng rất nhớ người đàn ông cô độc ở vùng núi xa xôi đó, hy vọng đêm nay có thể nằm mơ, trên đường núi phía trước lại xuất hiện một người, nếu đi nhanh một chút, cô có thể nhìn rõ mặt người đó. Người đó nhất định là Dương Nhuệ.
Tô Lạc từ từ chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Cô quả nhiên mơ thấy mình đang ở trên con đường núi, hai bên là cây cối rậm rạp, dưới chân là bùn lầy. Cô nhìn thấy một bóng hình ở phía trước, muốn gọi anh nhưng không thể thốt ra lời, muốn đuổi theo nhưng luôn chậm chân.
Một tiếng động lớn vang lên, Tô Lạc bỗng rơi từ trên núi xuống. Cô sợ đến mức giật mình tỉnh giấc. Vừa mở mắt, Tô Lạc phát hiện Tiêu Kiến Thành đang đứng ở cửa, quần áo xộc xệch, đầu tóc lòa xòa, toàn thân đầy mùi rượu. Trong lòng có chút sợ hãi, cô đọc nhẩm khẩu quyết: bình tĩnh, kiềm chế, không để ý đến anh ta.
Tiêu Kiến Thành đóng cửa, đi đến bên giường bệnh.
"Hãy cùng Tôi uống rượu." Anh ta vẫn nói câu đó.
Tô Lạc không trả lời.
"Tôi chưa ngủ, sao em có thể đi ngủ? Tôi chưa cúp điện thoại, sao em có thể tự động tắt máy? tôi chưa tức giận, sao em có thể tức giận?"
Tô Lạc lặng thinh.
"Em nói gì đi chứ? Mau - lên - tiếng - đi!"
Tô Lạc vẫn giả câm giả điếc.
Tiêu Kiến Thành chống hai tay xuống giường, cúi thấp người nhìn cô. Có lẽ do say rượu, cánh tay anh ta khuyu xuống khiến mặt anh ta càng ghé sát Tô Lạc. Bầu không khí trở nên mờ ám trong giây lát.
"Tô Lạc, em mau nói chuyện đi! Em có tin bây giờ tôi muốn làm gì cũng được không?"
"Anh... tránh ra!" Tô Lạc đành mở miệng.
Tiêu Kiến Thành nhếch miệng cười. "Xem ra em vẫn còn sợ tôi?"
"Ai sợ anh chứ?"
"Không sợ à? Có bản lĩnh thì em tiếp tục giả câm đi!"
"Tiêu Kiến Thành, suốt ngày giở trò, anh thấy thú vị lắm sao?"
"Không giở trò, liệu em có để ý đến tôi?"
"Tôi để ý đến anh hay không thì có liên quan gì?"
"Liên quan quá ấy chứ! Trong cuộc sống của tôi chỉ có chút chuyện thú vị này thôi."
Tô Lạc bất chấp, khiêu khích anh ta: Anh thích tôi như vậy sao? Được, thế thì kết hôn với tôi, tôi sẽ ngày ngày chơi cùng anh."
Tiêu Kiến Thành cười, xem ra, anh ta chưa say đến nỗi không biết gì. "Muốn khích tôi hả? Được thôi, kết hôn thì kết hôn, kết hôn với ai mà chả như nhau!
Ngày mai, tôi đưa em đi đăng ký, xem em có dám không."
"Dám, tôi có gì mà không dám chứ?" Tô Lạc vẫn cứng miệng.
Tiêu Kiến Thành đột nhiên kéo chăn. "Ok, tối nay chúng ta sống thử trước."
Không ngờ anh ta làm vậy, Tô Lạc vô thức ngồi dậy khiến vết thương đau nhói. Cô không nhịn được, kêu một tiếng.
Tiêu Kiến Thành giật mình, vội ngồi thẳng người, hỏi: "Em không sao đấy chứ?"
Chỗ xương gãy đau như cắt da cắt thịt, Tô Lạc chau mày, cố gắng chịu đựng. Đúng lúc này, di động ở bên cạnh gối bỗng đổ chuông, màn hình hiện tên Dương Nhuệ.
Tô Lạc vội bắt máy, đưa lên tai. Tiêu Kiến Thành ngồi im bất động, dõi theo nhất cử nhất động của cô.
"Tô Lạc, em đã đỡ hơn chưa?" Dương Nhuệ hỏi.
"Đỡ rồi ạ:"
"Em gọi cho anh có chuyện gì không?"
"Không có gì."
"Ừ, vài ngày nữa anh về thành phố, tới lúc đó sẽ đến thăm em."
"Vâng."
"Em sao thế? Có chuyện gì phải không?" Dương Nhuệ nhận ra điều bất thường, lập tức truy vấn.
Tô Lạc bỗng hạ quyết tâm, cô nắm chặt điện thoại, nhướng mắt nhìn Tiêu Kiến Thành nói rành rọt từng từ: "Em không sao. Dương Nhuệ, em chỉ muốn nói vói anh, em thích anh. Ngoài anh ra, em sẽ không bao giờ thích người khác, vĩnh viễn không bao giờ."






Thiên Đường Và Địa Ngục
Mới sáng sớm, Tiểu Tần đầu tóc lòa xòa, lo lắng lao vào phòng bệnh. "Tô Lạc, cô vẫn ổn đấy chứ?"
Y tá đang cắm kim truyền lại cho Tô Lạc. Cô ngoảnh đầu, đáp: "Em không sao."
Cô y tá nghiêm mặt. "Chị đừng động đậy, mạch máu của chị rất nhỏ, khó lấy ven. Bình thường chị phải chú ý một chút, nhất là tay bên này, bằng không, lần sau chỉ có thể truyền vào chân thôi đấy."
Tô Lạc lập tức ngậm miệng. Tiểu tần đứng yên lặng một bên, thậm chí không dám thở mạnh.
Tô Lạc ra sức vùng vẫy nhưng cô không phải là đối thủ của anh ta. Một lúc sau, cuối cùng Tiêu Kiến Thành cũng buôn tay, Tô Lạc cảm thấy máu từ huyết quản bị vỡ phun ra ngoài, cô cắn môi để không phát ra tiếng kêu đau đớn.
Tiêu Kiến Thàn


pacman, rainbows, and roller s