Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.
ẻ vẫn chưa đủ, Keith mãnh liệt cảm thấy cần phải có thứ gì đó để làm vững chắc mối quan hệ này.
Đi ngang qua siêu thị, Keith vào mua rau tươi, đây là một phần không thể thiếu trong sinh hoạt hàng ngày của anh ta. Sắp xếp mỗi ngày ăn cái gì, tính toán cần dùng bao nhiêu tiền mới có thể giữ vững sự nhạy cảm trong suy nghĩ của anh.
Kết quả bởi vì phát hiện có rất nhiều hàng mới về, trong lúc lơ đãng đã mua đầy hai túi lớn. Nhân viên tính tiền thấy anh mua nhiều như thế liền hỏi thăm có cần giúp một tay hay không. Keith lễ phép khéo léo từ chối, mỗi tay một túi lớn vẫn ung dung như thường.
Đó là chuyện đương nhiên, khi anh còn ở tuổi thiếu niên thường xuyên tiến hành di chuyển hoặc tác chiến nghiêm khắc khi mang vác đồ vật nặng, nội miếng kim loại chống đạn che lưng và phòng hộ cột sống đã hơn mười ký, một khẩu tiểu liên tối thiểu cũng mười cân. Ngoài ra còn lưng phải đeo hai loại súng lục khác nhau, băng đạn và lựu đạn không cùng loại, thiết bị truyền thông tin, nước, thức ăn thậm chí còn thuốc men. Tổng kết ước chừng năm ký, chừng ấy cũng tương đương với thể trọng của anh ta lúc ấy.
Năm tháng đó đã cách hôm nay rất xa, Keith cũng đã rời xa vùng đất Afghanistan đầy đá vàng xám đó, đi lại trên đường cái phủ đầy tuyết trong thành phố New York, chung quanh không có tiếng súng ồn ào, nhưng vì công biệc, cái chết và sự uy hiếp bất ngờ vẫn rình rập kề bên như cũ.
Keith đi từ từ ước chừng hai giờ, trở về nhà, đường phố và cả đô thị hoàn toàn bị bão tuyết bao trùm. Chín giờ rưỡi tối mùa đông, sắc trời lẽ ra đã tối mù nhưng nhờ có lớp tuyết mà vẫn có vẻ sáng ngời như cũ.
Keith nhìn thấy có người dựa vào tường đứng bên ngoài, ngẩng đầu nhìn tuyết rơi không ngừng bay xuống, thở ra một hơi. Hơi thở vừa thoát ra khỏi miệng liền biến thành sương mù màu trắng.
Lý Lộc cũng chú ý tới Keith, lấy cùi chỏ chống người, rời khỏi vách tường đứng thẳng dậy.
“Thật nhức đầu, “ Lý Lộc nói, “Biện pháp bảo an làm tốt quá, nếu muốn vào nhà nhất định phải phá hỏng không ít thiết bị, cho nên dứt khoát chờ anh trở về.”
Lý Lộc bị Dora ép mang mũ có nút cài, lớp long màu trắng bọc trên đầu, che hơn nửa đầu tóc, trông thật đáng yêu. Cô đứng trong tuyết, chung quanh yên tĩnh, Keith nhận ra bọn họ chưa bao giờ ở bên nhau như thế này.
Qua mấy giây Keith mới phát hiện quần áo Lý Lộc mặc trên người trông rất quen mắt, đi tới mới nhận ra đó là bộ quần áo Eyrie mua cho mình, vì nó quá nhỏ, mặc một lần liền bỏ qua một bên không để ý tới. Một chỗ nào đó trong lòng anh ta đột nhiên nổ tung.
Lý Lộc cũng không biết trong lòng Keith đang suy nghĩ gì, nhưng dùng đầu gối cũng có thể đoán được tâm trí anh ta lại phiêu du phương nào rồi. Vì vậy tiến lên túm lấy cánh tay Keith, kéo tới trước cửa, ra lệnh: “Mở cửa.”
Sức tay thật mạnh, Keith cảm động nghĩ, giọng điệu ra lệnh cũng thật lưu loát. Rõ ràng đang ở khu biệt thự tại thành phố New York lại giống như vừa trở lại tuyến đầu của chiến trường.
Đồ trong tay Keith đột nhiên bị kéo đi… Trong lòng anh biết không ổn, cuộc sống hòa bình vừa đến không bao lâu lại có kẻ dám ngang nhiên đoạt súng trong tay anh. Anh ta không thèm chớp mắt nhấc chân lên quét ngang, động tác mới vừa bắt đầu đã biết không là ổn – trong tay anh ở đâu ra súng, chỉ có túi mua hàng của siêu thị. Nhưng anh trải qua nhiều năm lăn lộn ở bên bờ sinh tử, một khi bắt đầu phản kích thì không thể rút lại, đến khi muốn thu lực đã quá trễ. Lý Lộc càng không ngờ tới Keith sẽ nhạy cảm như thế. Chỉ kịp thấy một cước cực kỳ uy lực quét tới, vội vàng ôm túi giấy ngã xuống tránh cú đá kia.
Một trận sóng gió nho nhỏ vừa qua, hai người vẫn còn sợ hãi đứng ngoài cửa nhìn nhau, trong tay mỗi người ôm một túi giấy. Ban đêm, bầy quạ đen bay qua bầu trời New York, có mấy con quạ ngốc nghếch kêu quàng quạc rơi xuống…
Phải hình dung tình huống hôm nay như thế nào? Nếu như mới vừa rồi đứng bên cạnh Keith là một bà già tám mươi tuổi thì chắc đã chết rồi. Lý Lộc lau mồ hôi, không biết có thấy may mắn vì anh ta gặp được mình không.
“Thương thế của cô như thế nào rồi!” Keith hoàn toàn bị bản thân hù sợ. Cho dù có bà lão tám mươi tuổi đứng cạnh cũng không sao, anh cho rằng Lý Lộc bây giờ còn yếu ớt hơn cả bà già tám mươi.
Lý Lộc nhanh chóng trả lời: “Hoàn – toàn không có vấn đề.”
“Có thể để tôi nhìn một chút không? Vết thương rách ra hả?”
“… Anh đang khiêu chiến khả năng y học của tôi hử, nếu muốn quyết đấu thì xin mời xông tới đây.”
Keith lo lắng nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt kia giống như muốn cắt nát quần áo của Lý Lộc. Lý Lộc bị nhòm đến sắc mặt lúc xanh lúc trắng, làm bộ muốn đá: “Có gì muốn nói nhảm thì chờ mở cửa đi vào rồi hẵng nói!”
Rốt cuộc Keith cũng móc ra bộ điều khiển ra, nơm nớp lo sợ mở cửa chính, đưa Lý Lộc vào. Đối với trận sóng gió nho nhỏ kia, hai người đều ăn ý tránh đi.
Bầu không khí rất lúng túng, Keith đang nghĩ nên làm thế nào nói sang chuyện khác. Khi Lý Lộc giúp anh ta một tay sắp xếp lại tủ lạnh, anh ta chợt nghĩ đến một vấn đề rất thường thức bị anh ta lãnh quên đã lâu.
“H