pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Đường Kết Hôn Không Tình Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342049

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.

số tôi hên vậy nè, sớm không chạy muộn không chạy, vừa thấy tôi liền vụt qua mặt tôi.
Đứng ngây ngốc một hồi, tôi mới nhớ ra mình phải về nhà.
Tôi thật không cố ý ở lại, bằng không đã không thấy xe Trình Nghi Bắc chạy về phía ngược lại với đường ra công ty.
Sao anh lại gạt tôi?
Có gì không thể cho tôi biết ư?
Chẳng nghĩ nhiều, lên một chiếc taxi đuổi theo xe anh. Tôi không tin anh sẽ vì những chuyện nhỏ nhặt mà lừa gạt tôi, bản năng cứ thôi thúc tôi đuổi theo để biết rõ chân tướng.
Đường này không phải hướng ra nghĩa trang lớn nhất thành phố ư, anh ra đó làm gì chứ?
Lo lắng trong tôi cứ to dần ra, nhưng tôi không định lùi bước.
Xuống xe, theo sau Trình Nghi Bắc, anh chỉ chú tâm đi về phía trước, không hề bận tâm đến mọi thứ tồn tại xung quanh. Rừng bia hiện ra trước mắt tôi, mỗi một tấm bia là một sinh mệnh đã lụi tàn. Nhìn anh đi qua từng tầng bia đến khi dừng bước.
Anh đứng lặng người trước một phần mộ, khóe môi lay động chẳng biết đang nói gì. Nhưng ngay giờ khắc này, bóng dáng anh lẻ loi cô độc, tôi chưa từng thấy anh như thế, vô lực đến nao lòng người, tựa như anh đã mất đi thứ gì đó trân quý nhất.
Anh đứng rất lâu, cuối cùng đặt gì đó trước bia mộ rồi mới vội vàng rời đi.
Sau khi anh đi, tôi mới bước đến chỗ anh đứng vừa rồi.
Trên bia mộ chỉ có có hai chữ: Nam Nam.
*Nam Nam ở đây nghĩa là lời thì thầm… Ai đoán được bia mộ này của ai chưa???
Một người chỉ có tên mà không có họ.
Lúc này tôi đã biết được thứ vừa rồi Trình Nghi Bắc đặt xuống là gì, là chậu hoa cúc xanh sáng nay Mạc Hoan mang đến, giờ anh lại đem hoa đặt ở đây. Anh muốn biểu đạt gì ư, mà người tên Nam Nam này có quan hệ gì với anh? Sao anh lại có thần sắc như vậy, còn cả ánh mắt lúc vừa thấy đóa hoa cúc xanh nữa, quá bi thương, quá mất mác.
Tất cả giống như một tấm lưới lớn bao trùm lấy tôi, còn tôi thì bị túm chặt trong đó.
Đi đến phòng quản lí nghĩa trang, tôi muốn biết một số thông tin.
Nhưng đều nghe những người trong đó trả lời rằng mộ phần quá nhiều, chẳng tra được điều thông tin gì cả, hơi thất vọng.
“Thật sự không có bất kì thông tin gì ư?” Tôi vẫn chưa chịu từ bỏ.
Một ông bác tuổi đã cao nhìn tôi, “Có gì lạ đâu, mà cô muốn biết về mộ phần của ai?”
“Mộ phần chỉ có tên mà không có họ ấy ạ.” Tôi nhìn ông ấy, hy vọng có thể có được manh mối gì đó.
Ông ấy tháo kính ra, “Ngôi mộ đó à, tôi biết đó.”
Tôi thở phào, bê một cái ghế nhỏ qua ngồi kế ông ấy.
Ông ấy nhìn tôi: “Ông nhớ rõ phần mộ đó nhất vì nó là cái mộ lạ nhất ở đây. Thường thì người ta mua đất, làm mộ vì người trong nhà qua đời, hay quá cố, nhưng người mua mộ phần này chỉ yêu cầu khắc tên lên tấm bia thôi, chứ không hề có tro cốt gì hết. Khi ấy ông thấy rất lạ, nếu không ai chết thì mua cái này làm gì. Nhưng người đó không chịu nói, ông cũng không hỏi gì thêm.”
Mộ trống, vốn không có người?
Nghĩa gì đây?
“Cho hỏi, người tới mua bia mộ này tên Trình Nghi Bắc phải không?”
“Không nhớ rõ, lâu rồi, mấy năm rồi.”
“Là một người đàn ông cao cao gầy gầy, anh ấy…”
Không đợi tôi hết lời, ông ấy đã lắc đầu, “Tuy ông không nhớ rõ hình dáng người đó ra sao, nhưng ít nhất cũng phân biệt được người đó là một cô gái.”
Cô gái?
Tôi càng lúc càng không hiểu, cũng chẳng biết thêm được thông tin gì nữa, đành cáo từ.
Cô gái mua bia mộ, bên trong trống không. Thế Trình Nghi Bắc biết bên trong trống rỗng ư…
Anh quen biết cô gái kia ư?
Cớ gì anh ấy lại đặt hoa cúc xanh trước bia mộ đó?
Tôi biết ý nghĩa của hoa cúc xanh là tình yêu vĩnh hằng.






♪ Yêu không phải chuyện của một người, gặp được nhau rồi cả hai cùng cố gắng đi đến hạnh phúc viên mãn. Tiếc là tình yêu trên thế giới, đa số đều không có được cái kết hạnh phúc, nếu không có những cái kết hoàn mỹ ít ỏi kia thì ai lại rảnh ngồi đó ước ao ganh tị.
Trần Nhất Lâm♪
** **
Cuộc sống sau đó cũng chẳng có gì khác lạ, tôi vẫn phải cố gắng làm tròn chức trách của mình, anh vẫn là tổng giám đốc, ở công ty chúng tôi mãi mãi là cấp trên cấp dưới, chẳng còn khoảng cách nào hơn thế.
Chỉ có sau khi tan làm mới có thể cùng nhau đi ăn cơm, kể những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay hoặc là những quan điểm về cuộc sống, xã hội.
“Bị tôi nói trúng tim đen rồi! Là ai khi say vẫn nhớ gọi tên người ta.”
“Anh dám nói thêm một câu nào nữa, bà đây cắt luôn giống nòi của anh đấy.”
Chàng trai câm nín, Mạc Hoan mở to mắt nhìn anh, huênh hoang bước qua chỗ anh ta.
Tôi ngây phỗng hai giây, đúng là hiên ngang dũng cảm, nhanh lẹ gọn gàng, hoàn toàn không bận tâm tới những ánh mắt tò mò ở đây.
Tôi chạy qua chỗ cô ấy, “Em khỏe không?”
Mạc Hoan nhận ra tôi, cười rộ lên, “Chị Lâm, chị ở đây làm gì thế?”
Tôi xoa trán, “Không ở đây thì sao có thể chiêm ngưỡng hiện trường oanh liệt của em chứ nhỉ?”
“Cái loại đàn ông này phải dạy mới được.” Cô ấy vẫn chưa nguôi hận.
Tôi lắc đầu, “Em cứ đi ư?”
“Em có sao đâu chứ, ổn mà.”
Thật ra tôi muốn hỏi cô ấy định chia tay vậy luôn ư,