Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342050
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2050 lượt.
“Đừng để ý tới nó, thần kinh không bình thường.”
Mạc Hoan tức giận nhìn Trình Nghi Bắc.
“Hai người trò chuyện đi, em đi nấu cơm đây.” Tôi nhìn hai người họ, rút quân như chạy giặc.
Vừa vào bếp đã bắt đầu mất chí tiến thủ, Trần Nhất Lâm mi đỏ mặt cái gì hả, anh ấy cũng có nói gì đâu.
Thế tôi hi vọng anh nói gì?
Ngơ ngẩn trong bếp chẳng bao lâu, Mạc Hoan cũng chạy vào.
“Anh Bắc thật vô vị, chẳng thèm ngó ngàng gì đến em. Chị Lâm đáng yêu thế này chắc chắc sẽ quan tâm đến em mà phải không?” Cô bé nháy mắt với tôi.
Sao mà nỡ từ chối cô bé thông minh thế này nhỉ?
“Thế em muốn chị làm gì?”
Cô bé bĩu môi, “Em cam đoan không phải chuyện gì xấu xa đâu.”
Tôi nhìn kĩ khuôn mặt cô bé, rất giống người trong tranh, nhưng lại biết không phải cùng một người.
“Em có chị hay em gì không?” Hỏi thăm dò.
Nụ cười trên mặt vụt tắt, đánh giá tôi, “Đến cả chuyện này anh Bắc cũng nói với chị rồi ư?” Cô bé bất đắc dĩ cười cười, “Đúng đó, Mạc gia còn một cô con gái nữa, không những xinh đẹp mà còn rất giỏi giang nữa.”
Tôi nhìn cô bé, trên mặt nó chẳng có hâm mộ cũng chẳng có đố kị. Bỗng cô bé lại cười tươi, “Người lớn trong nhà ai cũng nói: Mạc Hoan, con coi con nghịch ngợm chưa kìa, con coi thành tích của con sao mà chẳng tốt gì hết vậy, dễ vậy mà cũng sai lên sai xuống, sao không học chị con kìa. Thật ra em không ngốc, cũng chẳng có chỗ nào tệ cả. Chỉ tại Mạc Tâm Liên quá an tĩnh, thành tích thì quá tốt, cũng quá thông minh. Đem một cái đầu quá đỗi thông minh ra mà so với cái đầu óc bình thương như em, dĩ nhiên là em phải tệ thôi!”
Tôi vỗ vai cô bé, “Khả năng phân tích rất mạnh, giỏi lắm giỏi lắm.”
Cô bé xấu hổ gật đầu, “Đây là thế mạnh của em mà.”
Tôi rửa thức ăn, lừa người không phải là chuyện tốt, “Không phải anh ấy nói với chị em có chị gái đâu, là chị lục lọi rồi tìm được một bức tranh. Em rất giống người trong tranh, làm chị tò mò đó.”
Dường như cô bé không ngờ lại là như thế, chỉ nhìn tôi, “Tranh, hóa ra anh ấy vẽ thật.” Cô bé lại nhìn tôi, chị ngàn vạn lần đừng hiểu lầm nha. Bức tranh đó chắc là năm ấy chị em đạt thành tích xuất sắc khi thi vào đại học nên đòi anh Bắc vẽ tặng, chỉ tiếc chị ấy chưa kịp nhìn thấy quà của mình thì đã lên thiên đường mất rồi.”
Tôi ngạc nhiên nhìn cô bé, “Sao thế được?”
Cô bé nhún vai, “Tai nạn.” Tỏ vẻ không sao cả, “Đã qua nhiều năm rồi, đừng để ý.”
Thì ra bản thân tôi nghĩ nhiều đến thế, bọn họ không phải dạng quan hệ như tôi tưởng.
Đổ thức ăn vào nồi, Mạc Hoan đứng bên cạnh cười vui vẻ, “Anh Bắc tìm được chị đúng là có phúc, sau này bản thân không phải tự nấu ăn nữa, về đến nhà là có sẵn cơm ăn rồi.”
“Nấu ăn thôi mà, đừng nói quá!”
Cô bé chề môi, “Không nói quá chút nào đâu. Anh Bắc tự mình nấu ăn cũng ngon dữ lắm á, lâu rồi không được ăn thử, lần được ăn gần nhất là hồi nào nhỉ?” Cô bé tự hỏi mình, lại nhớ ra gì đó, không trả lời thắc mắc của chính mình nữa, ngược lại bẻ sang chuyện khác, “Chắc chắn chị cũng ăn rồi nhỉ! Hương vị ngon ơi là ngon!”
“Mang món này ra thôi!”
Bất chợt khi ấy, tôi không muốn thành thật nói với cô bé, tôi chưa từng có dịp thưởng thức qua đồ ăn do Trình Nghi Bắc nấu, tôi chẳng biết mình sẽ ăn được hay không. Hơn nữa, tới giờ tôi cũng không biết Trình Nghi Bắc biết nấu ăn.
♪Anh và cô gặp nhau, anh và cô mến nhau, anh và cô yêu nhau; nhân vật chính trong câu chuyện này mãi mãi chỉ có anh và cô. Bất hạnh thay tôi lại sắm vai phụ, cố kiếm tìm đất diễn cho mình, lại phát hiện tất cả đều là uổng công, bởi trong kịch bản vốn dĩ đầu hề có vai diễn nào cho tôi.
Trần Nhất Lâm♪
** **
Kết quả Trình Nghi Bắc vẫn nhận chậu hoa kia, chẳng có nguyên do nào cả.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh trầm mặc giống vầy, trống rỗng vô thần nhìn vào đóa hoa xanh, lâu lắm mà chẳng nói chẳng rằng.
Tôi bật cười, con nít hả? Sư vô tư của cô ấy làm tôi ngưỡng mộ, cô bé chỉ bé hơn tôi hai tuổi mà như cách nhau cả thế kỉ.
Mạc Hoan vừa ăn xong là chuẩn bị về, nhưng vẫn giữ chặt tay Trình Nghi Bắc dặn đi dặn lại, “Anh đã nhận đồ hối hộ, lấy tiền của người ta thì phải giúp người ta đó, anh nhất định phải đứng về phía em. Nhớ đó, nhớ đó!”
Trình Nghi Bắc nhức đầu day trán.
Tôi lắc đầu, anh quay người nhìn tôi, “Cuối cùng cũng chịu về.”
“Em thấy cô bé rất dễ thương.”
Anh tán thành, “Ừ dễ thương, rất dễ thương.”
“Nếu cô ấy đã nhờ anh, hay anh cũng nên làm tròn nghĩa vụ của người anh đi, coi chàng trai kia rốt cuộc là người thế nào.”
“Tất nhiên rồi. Nó mới đến mà đã lấy lòng được em rồi à?”
“Vì bọn em đáng yêu hệt nhau, đồng loại phải hút nhau chứ sao.”
“Đó giờ anh chỉ nghe cùng giới đẩy nhau.”
Đúng là đồ không biết giỡn.
Ở lại thêm chút nữa, anh bảo có tư liệu quan trọng phải đến công ty lấy gấp, hại tôi tưởng anh sẽ đưa tôi về chứ! Từ khi quen anh, số lần tôi đi xe bus ngày càng nhiều.
Biết trước đã lái xe tới rồi, nhưng hối hận muộn màng mất rồi.
Đi bộ trên vỉa hè, chiếc xe bus chay vụt qua mặt tôi, ôi, sao