Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.
những bạn không chán mà còn thích thú vô hạn, tạm coi đây là yêu đi! Trần Nhất Lâm♪
** **
Tây Thuần có thể xem là nhân vật động trời ở phòng thiết kế, cô ấy vào Bắc Lâm nhưng lại không phải người tốt nghiệp từ các đại học danh tiếng, trải qua các lần tuyển cam go mới vào được. Tây Thuần chỉ là một sinh viên bình thường, bằng cấp không hề nổi trội.
Tây Thuần hoàn toàn dựa vào tài thiết kế thiên phú mà vào Bắc Lâm, nhưng con đường của cô cũng chẳng phải trải thảm đỏ mà đi. Cô thiết kế nhưng vì nhiều nguyên nhân nên không được công nhận. Lần này cô ấy có thể trở thành trụ cột của Bắc Lâm là do Trình Nghi Bắc tình cờ nhìn thấy bản thiết kế của cô ấy, đề cử ý tưởng thiết kế của cô ấy trong hội nghị, sự nghiệp cô ấy cũng bước sang trang mới.
Tận đáy lòng mọi người đều cho rằng đây là điều Tây Thuần đáng có được, cô ấy vào Bắc Lâm đã hai năm, rất khiêm tốn rất an phận, không làm phật lòng ai, ai ai cũng yêu thích cô ấy.
Lại vào nghiên cứu thư phòng của anh, trong đây rất nhiều sách, đầy ắp căn phòng, nhiều sách đã cũ kỷ lắm rồi. Khi rãnh rỗi anh thường lấy chúng ra đọc, không giống nhiều người mua sách về chỉ để trang trí thư phòng.
Những sách, tài liệu hồi đại học của anh vẫn còn bày trên giá, chẳng hiểu sao lại muốn phì cười, tùy tiện rút một quyển sách ra, có thứ gì đó bay ra. Là một bức tranh phác họa, nhìn là biết đã vẽ cách đây nhiều năm. Cô gái trong bức tranh ngũ quan tinh tế, chắc hẳn là một cô gái rất xinh đẹp, nhưng trông dáng dấp chắc còn là học sinh.
Là Trình Nghi Bắc vẽ ư?
Không hề muốn có ý nghĩ này, bởi trong nhận thức của tôi anh chưa từng vẽ người. Anh chỉ luôn vẽ mỗi phong cảnh, tôi vốn tưởng trước giờ anh không vẽ cái khác. Thì ra không phải anh không vẽ, mà vốn anh không chịu vẽ.
Tôi kẹp bức tranh vào lại trong sách, coi như chưa từng thấy qua nó.
Có người nói, người không biết gì mới là người hạnh phúc nhất.
Trước đây chị tôi từng hỏi tôi, “Thật ra em có biết Trình Nghi Bắc là người thế nào không?”
Tôi luôn nghĩ không biết gì, biết đâu sẽ hạnh phúc hơn, sống mà biết quá nhiều cũng là một biến tấu của khổ đau.
Quay lại phòng khách, anh vẫn còn ngủ, trông vô hại biết mấy.
Thở dài, cứ vầy đi, có gì không tốt đâu.
Mới đi được mấy bước, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Chạy ra mở cửa, chỉ thấy một cô gái đứng đó, ngẩn ngơ, hình như cô ấy với cô gái trong bức tranh có nhiều nét giống nhau.
Cô gái cũng ngạc nhiên không kém, đôi mắt to chợt bừng sáng, cười tươi rói, “Em biết rồi, chị là bạn gái của anh Bắc nè, phải không?”
Tôi gật đầu, anh Bắc?
Cô gái hoạt bát nói: “Em tên Mạc Hoan, là thế này, em với anh Bắc là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên đấy mà.”
Thanh mai trúc mã?
“Xin chào, chị tên Trần Nhất Lâm.”
Cô ấy gật đầu hân hoan, “Vậy em gọi chị là chị Lâm nhé.”
Thật sự… dễ thân thiết vậy á.
Tay cô ấy bưng chậu hoa, vui vẻ nhìn tôi, “Đẹp lắm đúng không? Nó tên mẫu đơn xanh, còn tên khác nữa là hoa cúc xanh, cực lắm em mới tóm được nó vào tay đó. Anh Bắc sẽ thích lắm cho coi, nên em mới tốt bụng từ xa mang đến đây cho anh Bắc coi đó.”
Hoa màu xanh ư?
“Hình như anh ấy không thích những thứ màu xanh mà.”
Mạc Hoan quái lạ nhìn tôi, “Không thích màu xanh á? Sao thế được, trước đây anh ấy…”
Cô ấy nhìn sắc mặt tôi, “Anh Bắc ở trỏng à?”
Tôi gật đầu, để cô bé vào.
Trình Nghi Bắc cũng đã tỉnh rồi, anh nhìn Mạc Hoan đứng phía sau lưng tôi, “Con nhóc này, em nghĩ gì mà chạy tới đây đấy?”
“Nhớ anh mà!” Mạc Hoan không để tâm lời anh nói.
Trình Nghi Bắc nhìn tôi, “Em họ anh.”
Mạc Hoan làm mặt quỷ với anh, sau đó đặt chậu hoa trước mặt Trình Nghi Bắc, “Nhìn xem, em mang quà gì đến cho anh này.”
Tôi nhìn thần sắc Trình Nghi Bắc, không dám tin, đúng là có gì đó bi thương vụt qua đôi mắt anh.
Hay không phải do anh ghét màu lục…mà vốn dĩ… anh không dám nghĩ về nó.
Mạc Hoan? Trình Nghi Bắc?
Hình như đã nghe ở đâu đó, ba năm trước, từng có tin đồn Bắc Lâm kết thông gia với Mạc gia, chỉ là sau đó không thấy gì nữa cả. Nghe nói Hạ Lập Khoa có quan hệ rất sâu sắc với Mạc gia, khi đó việc kinh doanh của Mạc gia lâm vào khó khăn trước nay chưa từng có, tin tức đính hôn truyền ra không bao lâu thì biệt tăm. Nhiều người phân tích, sở dĩ nhà họ Trình làm vậy là để mượn danh nghĩa đính hôn giúp cổ phiếu Mạc gia ổn định lại thị giá, lễ đính hôn chỉ là một trò bịp mà thôi.
Mạc Hoan nhìn tôi, xong lại quay qua nhìn Trình Nghi Bắc, “Anh không coi trọng em, cũng không thèm giới thiệu chị gái xinh đẹp này với em.”
Trình Nghi Bắc lắc đầu, “Em gọi chị rồi còn gì.”
Mạc Hoan nhún vai, “Bỏ qua dễ thế hả, nói cho biết nhé: em là gián điệp của cha mẹ nuôi, anh ở đây Kim óc tàng kiều nha.”
Trình Nghi Bắc lơ đẹp, “Đâu cần em nói.”
Mạc Hoan sững sờ, “Ý gì đó?”
Trình Nghi Bắc nhìn tôi, “Tuần sau là sinh nhật mẹ anh, em cũng đến ra mắt đi.”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh, ý anh là…
Mạc Hoan nhào tới nắm tay tôi, “Tốt quá! Sau này em lại có thêm một người chị nữa, mẹ nuôi chắc chắn sẽ vui lắm!”
Trình Nghi Bắc cau mày,