Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341392
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1392 lượt.
g tốt sao?
Dây dưa
Editor: Tử Thiên Băng
Dạo một vòng ở hội chợ việc làm, không tìm được công việc phù hợp, Lăng Vi cảm thấy hơi đói. Vừa hay chỗ này cách đại học không xa, những quán lề đường ở đó vừa kinh tế vừa ân cần, đang định đi, Lăng Vi lại nhớ tới lúc xưa học ở đó, cô cau mày: Tòng An, những gì cậu đã làm đã nói, có mấy phần là thật vậy?
Cô lấy điện thoại di động ta, soạn một tin nhắn rồi gửi đi, người nhận là Tòng An, nội dung tin nhắn rất đơn giản: Tới tiệm mì gần trường học, cùng nhau ăn cơm tối.
Theo thói quen gọi hai tô mì, một tô là mì hải sản không hành không rau thơm của mình, một tô là mì thịt bò để hành và rau thơm của Tòng An.
Bởi vì tiệm mì này nấu rất ngon, nên có không ít học sinh đến ăn, Lăng Vi chờ thật lâu, thậm chí khi Tòng An xuất hiện mì vẫn chưa mang lên.
Tòng An lập tức hồi thần, trong mắt thoáng qua vẻ kinh hoảng, sau đó lại biến mất thay vào đó là sự bình tĩnh: “Nếu như hai người đến với nhau, đó cũng là ý muốn của anh ấy, tớ sẽ chúc phúc cho hai người.”
Câu này khiến lòng Lăng Vi trầm xuống, bởi vì cô đã hiểu ra một chuyện: Tòng An thật sự nói ra nội tâm của mình.
Lúc rời khỏi tiệm mì, Tòng An nói muốn đưa Lăng Vi về, Lăng Vi cười nói: “Cậu đi trước đi, lát nữa Húc Nghiêu sẽ đến đón tớ.” Cố ý nói ra câu này, là vì muốn Tòng An hiểu, Lăng Vi cô bây giờ không thể nào đến với Viêm Thần được, để Tòng An yên tâm, chỉ là có hiệu quả hay không thì Lăng Vi không hề hi vọng.
Sau khi Tòng An đi, sắc trời đã không còn sớm. Dưới màn đêm, đèn trong đại học sáng rỡ, cổng trường học sinh ra ra vào vào, bước chân Lăng Vi bất giác đi đến nơi đó.
Bên phải cổng chính có một sân vận động rất lớn, nơi đó vừa tối liền tấp nập người, không ít cặp tình nhân ở đó nói chuyện yêu đương, bạn bè thân thiết tán gẫu.
Cô đang định bỏ đi, tay lại bị một người nắm lấy, một cỗ sức mạnh buộc cô phải xoay người, mờ mờ nhìn thấy gương mặt Tôn Viêm Thần, cô nuốt xuống tiếng thét ở bên miệng.
Lăng Vi bình tĩnh nói: “Sao anh cũng ở đây?”
Hô hấp Viêm Thần hơi gấp rút, anh đi theo Tòng An tới đây, sau khi Tòng An trở về nhìn thấy Lăng Vi đi vào đại học, anh chạy đuổi theo cô. Anh thở hổn hển nói: “Anh tìm em lâu lắm rồi, sao em lại trốn tránh anh?”
Lăng Vi nở nụ cười: “Viêm Thần, anh không cảm thấy lúc này chúng ta nên giữ khoảng cách sao? Dù anh không sợ cái danh phong lưu, tôi cũng không muốn bị người ta hiểu lầm. Tôi nói rồi, tôi không kiện anh quấy rối đã niệm tình lắm rồi, hi vọng sau này anh biết rõ thân phận bản thân một chút. Chúng ta cũng không còn nhỏ nữa, anh nên hiểu chuyện gì nên chuyện gì không nên làm!” Vừa nói cô vừa gỡ tay Viêm Thần.
Viêm Thần quả thật không cố nắm tay cô nữa, anh mềm giọng nói: “Vi Vi, em nói cho anh biết, rốt cuộc anh nên làm gì đây? Từ lúc còn rất nhỏ, anh đã muốn ở bên cạnh em, anh chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có ngày chúng ta chia tay, cho dù là bây giờ, anh không muốn chia tay, em nói anh nên làm sao đây hả?”
Lăng Vi thở dài, cố gắng để không bật cười: “Viêm Thần, đến bây giờ anh còn chưa hiểu sao, anh nghĩ xem anh đối với tôi là yêu hay chỉ là thói quen? Bởi vì hai chúng ta từ nhỏ lớn lên bên nhau, bởi vì người lớn nói chúng ta là một cặp nên chúng ta là một cặp, bởi vì cha mẹ anh phản đối nên anh một chút cũng không phản kháng vâng lời, anh có từng nghiêm túc suy nghĩ xem là vì sao không? Tựa như lúc này, ở đây, anh chạy đến hỏi tôi anh nên làm thế nào chứ không phải tới tìm tôi để nói cho tôi biết anh sẽ làm ra sao!”
Lời này khiến Viêm Thần choáng váng, anh nhìn Vi Vi đã trở nên xa lạ trước mắt, vẻ mặt không thể tin: “Vi Vi, chẳng lẽ ý em là anh chưa từng yêu em? Ha ha, em nói là thói quen, nhưng anh cùng Tòng An đính hôn đã ba năm, sớm chiều bên nhau, tại sao anh không có cái “thói quen” này với cô ấy, em biết không? Anh nói cho em biết, là bởi vì ở trong lòng Tôn Viêm Thần này vẫn luôn có Lăng Vi, chỉ có mình em mà thôi!” Anh càng nói càng kích động, âm thanh lớn đến mức khiến người xung quanh nhìn qua.
Chờ anh nói đủ, Lăng Vi bình tĩnh nói: “Nếu như anh còn không lí trí như vậy, tôi nghĩ chúng ta không cần nói chuyện nữa.”
Cô nắm chặt quả đấm, xoay người đi ra cổng. Chưa đi được mấy bước, thân thể đã bị ôm chặt lấy: “Vi Vi, đừng đi.”
“Nếu như anh muốn ép buộc tôi ở lại đây, tôi sẽ không dư hơi phảng kháng, chỉ là anh nên biết, như vậy chỉ khiến tôi càng chán ghét mối quan hệ không rõ ràng của chúng ta. Viêm Thần, tôi không thích quan hệ phức tạp nhưng gia đình anh và tôi lại quá phức tạp, đây chính là nguyên nhân căn bản mà chúng ta không thể ở bên nhau. Tôi thừa nhận lời của tôi vừa rồi cũng mất khống chế, tôi không phủ nhận anh đã từng rất tốt với tôi. Nhưng, anh và tôi đều không bình thường như người ta, dùng tình cảm quyết định tất cả vốn không thực tế, cuối cùng cũng chỉ thất bại mà thôi.” Ánh mắt Lăng Vi lóe sáng trong đêm tối mờ ảo, vấn đề này cô đã suy nghĩ ba năm, hôm nay nói ra, hy vọng có thể cắt đứt mối quan hệ dây dưa với Viêm Thần.
Rốt cu