Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.
ộc Viêm Thần buông lỏng tay ra, Lăng Vi cũng không đi ngay, cô chân thành nói: “Nếu không thể thay đổi tình hình này, thì hãy thử tiếp nhận đi, có lẽ anh sẽ phát hiện người đang ở cạnh mình mới là người tốt nhất.”
Lời này có phải chân lý hay không, Lăng Vi cũng không dám chắc, cô cũng không rảnh đi nghiệm chứng, chỉ hy vọng lời này có thể giúp Viêm Thần thông suốt.
Đi được một khoảng xa Lăng Vi mới có thể thả lỏng người, cô và anh nói chuyện thật sự quá hao phí tâm lực mà. Cô dừng lại định nghỉ ngơi, lại nghe bên tay phải truyền đến tiếng kèn, một luồng ánh sáng chiếu vào người cô. Cô quay mặt sang, chỉ có thể nhìn thấy một tia sáng chuyển động, đầu óc nhất thời trống rỗng, cô sững cô đứng trân trân ở đó…
Một bóng đen vương tay, bỗng nhiên kéo cô một cái, lôi cô đi qua con dường. Đầu váng mắt hoa một hồi, Lăng Vi mới có thể nhìn rõ, thấy người trước mắt thì không khỏi giật mình: “Du Bá Niên?”
Người vừa rồi đã kéo Lăng Vi chính là Du Bá Niên, anh cười nhạt một tiếng: “Lăng tiểu thư không sao chứ? Gọi tôi là Bá Niên được rồi.”
Nhìn lại chỗ vừa đứng, Lăng Vi không khỏi xấu hổ: Vừa rồi đi nhanh quá, lại gấp nên không chú ý nhìn đường.
Cô khôi phục bình tĩnh: “Thật cảm ơn anh, phải rồi, sao anh lại ở đây?”
Du Bá Niên chắp tay, dáng vẻ như thư sinh cổ đại, nhìn vào thấy hết sức nho nhã, ngay cả cách anh nói chuyện cũng từ tốn, không ai ngờ được người có sức lực lớn dễ dàng kéo Lăng Vi lại là anh.
Anh vẫn cười nhạt: “Tới đây làm ít chuyện, nếu Lăng tiểu thư không bận thì chúng ta cùng đi thôi.” Nói xong anh đi dọc theo cây ngô đồng phía trước. Lăng Vi đối với người này luôn cảnh giác, lần đầu tiên gặp mặt anh ta đã ẩn ý nhắc tới ba cô, nếu anh ta và ba có quan hệ tốt với nhau vậy tại sao Lăng Vi chưa bao giờ nghe nói qua, nếu quan hệ không tốt, anh ta lại cố ý nhắc tới chuyện ba vào tù là ý gì đây?
Lăng Vi suy nghĩ một chút, vẫn đi theo, chỉ là cô không thấy khóe miệng Du Bá Niên chậm rãi nở nụ cười.
“Cô Lăng từng đến Vân Nam chưa?” Du Bá Niên nhìn cô hỏi.
Lăng Vi hồi tưởng nói: “Khi còn bé, lần đầu tiên ba dẫn tôi đi, chỉ nhớ đó là một nơi rất đẹp, ấn tượng nhất là sông Hồ Điệp, dưới một ngỏ hẻm trong Cổ Thành Đại Lý cạnh Thương Sơn có một dòng suối nước màu lục bích trong suốt, bốn phía bao quanh bởi cây xanh, một cây cổ thụ vươn nhánh dài trên dòng suối. Khi đó ba còn cố ý đợi đến ngày mười lăm tháng tư âm lịch, nói là lúc đó sẽ xuất hiện kỳ quan “bươm bướm”, ngàn vạn con bươm bướm bay lượng trên suối, nối nhau đậu trên cành cây tạo thành kỳ quan bươm bướm, hình ảnh đó khó mà khiến người ta quên được.”
Du Bá Niên nở nụ cười: “Đó chỉ là mặt sáng của Vân Nam, Vân Nam không phải chỉ có như vậy, nơi đó hoang dã, đầy dục vọng, không ít bộ lạc nguyên thủy còn tồn tại, càng không thiếu người phải bỏ đi… Không muốn xa rời Vân Nam nhưng lại không chịu đựng nổi nơi này, cô nói xem đây rốt cuộc là ngu xuẩn hay sáng suốt?”
Anh hỏi một vấn đề như vậy, có thể nói rất cao thâm. Lăng Vi tự nhận mình không đủ thông minh, không nghĩ ra anh ta muốn nói đến cái gì, chỉ nhớ cuối cùng Du Bá Niên nói một câu “sau này còn gặp lại”, trực giác Lăng Vi nói cho cô biết họ sẽ còn gặp nhau, hơn nữa sẽ nhanh thôi.
Nhún nhường
Editor: Tử Thiên Băng
Húc Nghiêu dừng xe ở gần nhật báo, bởi vì anh nhìn thấy chú Chung đi vào tòa soạn, có lẽ là cùng mục đích với anh. Húc Nghiêu ngồi trên xe chờ chú Chung đi khỏi, lúc này mới lái xe lại.
Tiếp đón anh là một cô gái trẻ, khuôn mặt cô gái tươi cười, đưa tay tới: “Tấn tổng giám, xin chào, tôi chính là người đã nói chuyện qua điện thoại với anh, biên tập Phương Tử Kỳ.”
Húc Nghiêu bắt lấy cái tay kia, cười nói: “Phương tiểu thư tuổi còn trẻ đã là chủ biên nhật báo, tương lai sẽ tiền đồ vô lượng.”
Phương Tử Kỳ nghiêm mặt trách giận nói: “Tấn tổng nói đùa, tôi chỉ là một biên tập nhỏ nhoi, sao có thể làm chủ biên được chứ?” Một câu này của cô cố ý mà như vô tình đề cao chức vụ của Húc Nghiêu lên, đúng là một cô gái hiểu chuyện.
Cuộc nói chuyện kết thúc, Phương Tử Kỳ tiễn Húc Nghiêu ra tới cửa, cô ước lượng hai tờ chi phiếu trong hai túi, bên trái là người của Chung gia cho, 50 vạn. Bên phải là Tấn Húc Nghiêu đưa, 30 vạn. Nếu so sánh, xem ra bên Chung gia hiểu tình hiểu lý hơn! Cô đi vào phòng làm việc của chủ biên, nói công ty TB bảo nhật báo tiếp đãi không tốt, vì vậy không có ý muốn hợp tác, vốn nhật báo thì luôn chú trọng tin tức của các công ty bản địa, TB là công ty ngoại thương, muốn hợp tác không khỏi gặp vấn đề, cho nên chủ biên ban đầu cũng không kỳ vọng hợp tác bao nhiêu, cho nên mới phái Phương Tử Kỳ đi tiếp đón. Bây giờ cô báo cáo như vậy cũng không có gì khả nghi.
Rất nhanh sau đó, Phương Tử Kỳ trở lại chỗ làm việc của mình, ở hộp thư thoại QQ lên, nickname “Phỉ Thúy tiên sinh” không ngừng nhấp nháy, phía trên có một hàng chữ: Người Chung gia nói thế nào?
Khóe miệng cô cong lên, nhanh chóng đáp lại: Lão quản gia kia muốn dùng thế lực của Chung gia bức tôi nói ra thân phậ