Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341402

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.

10. Bất kể chuyện gì tôi cũng cảm ơn anh"
Khi nói chuyện cô ngẩng đầu bình tĩnh liếc mắt nhìn Húc Nghiêu một cái, ý muốn bảo anh bấm số, bởi vì điện thoại của anh có lưu tiếng anh, cùng những chữ viết tắt, nên không thể nhìn ra ai là ai được
Húc Nghiêu mỉm cười, giơ tay:" Người cuối cùng em muốn tìm là Âu Chấn Gia, nếu có anh ta xen vào, chắc chắn rằng chuyện này sẽ rất nhanh chóng được giải quyết. Vì vậy đưa di động cho anh"
Lăng Vi không chút do dự mà đem điện thoại trả về, trong giọng nói cũng không hề khoan nhượng:" Anh xác định tìm anh ta có ích sao? Bọn họ đã ly hôn, anh ta có tấm lòng độ lượng giúp vợ trước giải quyết vấn đề sao?"
" Ly hôn có thể tái hôn, chỉ cần tình cảm còn thì chuyện gì cũng có khả năng". Nói xong Húc Nghiêu bấm số điện thoại của Tổng giám đốc Âu, ..."
Lăng Vi nói cám ơn sau đó muốn lên lầu, nhưng Húc Nghiêu lại lần nữa ngăn cản cô:" Đợi chút nữa"
" Còn có chuyện gì? Cảm ơn anh đã giúp đỡ, nhưng mà trước khi Âu Chấn Gia đến, tôi còn muốn xác định xem Diệc Trúc có gặp nguy hiểm gì không, tất nhiên chuyện này không có quan hệ với anh, anh có thể rời đi". Giọng nói của Lăng Vi hơi lạnh, trên mặt lại biểu hiện không còn chút kiên nhẫn, giống như là vì bất mãn Húc Nghiêu luôn ngăn cản cô đi lên
Húc Nghiêu đành phải lôi kéo cô đến bên cạnh mình:" Mặc dù không biết có phải em đang khích tướng anh không, nhưng nếu anh đã biết có chuyện này, anh không thể nào bỏ đi một mình. Đi thôi, anh cùng với em lên xem có chuyện gì, nhưng mà anh hi vọng em không nên quá xúc động, anh nghĩ không cần nói em cũng biết sẽ có hậu quả gì". Anh đem tay Lăng Vi cầm chặt trong lòng bàn tay, sau đó lôi kéo cô bước đi thật nhẹ lên lầu
Lăng Vi khẽ cấu ở sau lưng anh
Khóe miệng cô , nhìn bàn tay đang nắm tay mình, trong lòng có một dòng nước ấm chảy qua, lúc này trong đầu có 1 suy nghĩ: Diệc Trúc nói rất đúng, người đàn ông này cũng không tệ
Ở ngoài cửa có thể nghe lén được âm thanh cãi vã, còn những âm thanh lạ, Lăng Vi muốn xông lên bấm chuông cửa, nhưng lại nhớ tới lời căn dặn của Húc Nghiêu , thì nhỏ giọng hỏi anh phải làm gì bây giờ
Húc Nghiêu dựa sát vào lỗ tai cô nói:" nghe âm thanh ở bên trong có thể xác định Diệc Trúc không có việc gì, nhưng mà tổng giám đốc Âu đến đây cũng phải mất ít thời gian, xem ra chúng ta phải tạo ra hỗn loạn". Nói xong anh nhìn xem xung quanh, phát hiện trên khúc rẽ lên lầu có dụng cụ cứu hỏa. Nhanh chóng nhấn âm thanh báo động, anh nhanh chóng kéo Lăng Vi chạy nhanh xuống dưới lầu
Lăng Vi bị anh giữ chặt không thể nhúc nhích, tiếng chuông báo cháy càng ngày càng xa, cô quay đầu lại nhìn thoáng qua, nhớ được trên lầu này cũng có camera quan sát, nếu bảo vệ nghe thấy tiếng chuông báo cháy, nhất định sẽ nhanh chóng lên lầu kiểm tra.... Cô nở một nụ cười, đến khi bị kéo xuống dưới lầu, mới có thể thở hồng hộc nói:" Tấn Húc Nghiêu, anh gặp rắc rối lớn rồi



Dọn nhà


Editor: Lyly93
Lăng Vi đợi đến lúc Âu Chấn Gia đến mới có thể yên tâm đi cùng Húc Nghiêu, cô nhìn Húc Nghiêu, rất bình tĩnh nói: "Anh muốn chủ động đến chỗ bảo vệ nhận tội hay là chờ tôi tìm cách đuổi anh ra ngoài? Tự ý nhấn chuông, chuyện này cũng không nhỏ, nếu anh là một đứa bé, vậy có thể là đùa giỡn, nhưng vấn đề ở đây là anh là một người cao lớn, trừ khi thần kinh anh không được bình thường...."
Húc Nghiêu bất đắc dĩ nhìn cô một cái: "Dù gì anh cũng vì giúp kéo dài thời gian, em không thể nói câu gì tốt được à?"
Lăng Vi bật cười: "Giỡn với anh một chút, anh yên tâm, tôi sẽ đến phòng bảo vệ nói rõ nguyên nhân, sẽ không để anh gặp chút phiền toái nào". Nói xong cô mới nhớ lại phải hỏi lý do vì sao Húc Nghiêu lại ở đây
"Là do mấy ngày nay bạn học của tôi đã điểu tra ra được,về sau người kia sẽ không nhìn chằm chằm không tha cho cô nữa rồi?"
Thì ra người gọi là K kia quả thực đuổi đến nước Mỹ, anh ta nói anh ta sẽ không nhường bất cứ kẻ nào đến ngăn cản anh ta cùng Diệc Trúc đi núi Alps, vì thế anh ta muốn đốt nhà, nói muốn đem hai người cùng nhau chết cháy như vậy bọn họ có thể cùng nhau đi rồi. Nói đến đây, thân thể của Diệc Trúc run lên, cô cũng bị hít vài luồng khói, nếu không phải là Âu Chấn Gia phát hiện kịp thời, nói không chừng cô đã cùng cái tên K kia đồng quy vu tận (cùng đến chỗ chết) rồi.
Ánh mắt của Âu Chấn Gia lộ ra khí lạnh: "Kẻ điên kia đã chạy trốn, nhưng mà anh ta không đơn giản, có thể đến Mỹ cũng như tìm đến đây, khả năng của anh ta cũng tốt, lần này chạy thoát không biết lần sau có quay lại nữa không?"
Diệc Trúc đưa một cái túi nhỏ cho Lăng Vi nói: "Bảo bối của cậu, tất cả đều ở đây, quần áo sợ rằng không còn, trong phòng bị cháy không ít, bây giờ chúng ta nên tìm nơi mới để ở"
Cô còn chưa nói xong, Âu Chấn Gia hừ lạnh: "Không phải là chúng ta mà là cô Lăng phải tìm chỗ ở, còn em, không thương lượng, lập tức về nhà với anh"
Nhìn họ có vẻ muốn gây sự, Húc Nghiêu lên tiếng: "Cô Thư dường như thân thể không khỏe, trước hết vẫn là đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra đi"
Lăng Vi nh