Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.
ỏ giọng nói: “M, ch…” Nó chưa kịp nói hết một câu, thấy âm liếc mình, nó lập tức nuốt chữ “chị” ngược vào: “Anh có cảm thấy không, anh tiểu Tấn trước mặt chị kia một chút khí thế cũng không có? Anh ấy trước mặt chúng ta rất hung dữ mà, sao khác biệt xa quá vậy?”
Âm vô thức vò đầu bé trai, thuận tiện nhìn nó một cái: “Còn có thể vì sao hả, đương nhiên là thấy sắc vong nghĩa rồi. Tiểu Kiệt, em nhớ sau này gặp phụ nữ thì phải đi đường vòng, ngộ ngỡ bị dính vào thì rất khổ, em nhìn bộ dạng anh tiểu Tấn là hiểu rồi đó.”
Bé trai gọi là “tiểu Kiệt” cười quỷ dị, sau đó chạy đến phía Húc Nghiêu, vừa chạy vừa nói: “Anh tiêu Tấn, chị âm nói anh thấy sắc vong nghĩa…” Tốc độ vô cùng nhanh, cơ hồ chớp mắt đã lao vào ngực Húc Nghiêu.
Lăng Vi nhìn tốc độ của bé trai, không khỏi sợ hãi, trong lòng vẫn luôn hoài nghi: Đứa nhỏ này đến cùng có phải người hay không?
Mi đứng đó dậm chân, anh lại quên một điểm: Nhân chi sơ tính bản ác. Nhìn qua như một đứa bé đơn thuần ngây ngô, như tính tình rất quỷ quái, tiểu Kiệt chính là trường hợp này, anh đã chịu qua không ít trò của nó. Không ngờ hôm nay lại chịu thêm một đoàn, thật là uổng công sống trên đời bấy nhiêu năm mà.
(Nhân chi sơ tính bản ác: Con người từ khi sinh ra vốn đã ác.”
Trong hẻm tĩnh mịch yên lặng, nhìn không thấy bóng một ai, chỉ là vừa vào trong nhà đã đổi sang cảnh tượng khác: Trần nhà treo đèn chùm khiến căn phòng sáng rỡ, dụng cụ gia đình đầy đủ chỉnh tề, rất sạch sẽ. Dưới chân phủ một lớp thảm, nhìn qua hết sức xa xỉ, mỗi lối đi là một loại thảm, ước chừng có năm sáu kiểu.
Lăng Vi ngồi đối mặt với Húc Nghiêu trên ghế sa lon áp tường trong phòng khách, âm kéo tiểu Kiệt đi pha cà phê. Trong phòng chỉ có tiếng dụng cụ va chạm và âm thanh hô hấp của lẫn nhau. Giữa cái yên tĩnh đó, Lăng Vi nhìn Húc Nghiêu chằm chằm, đợi anh nói rõ chuyện đêm nay.
Húc Nghiêu liếc mắt nhìn một lớn một nhỏ đang nghe lén trong phòng khách, khóe miệng hơi hạ xuống, ánh mắt đần tối đi, sau đó có tiếng đóng cửa ---- một lớn một nhỏ rất biết điều vào trong. Lúc này anh mới lên tiếng: “Mấy ngày trước tôi cũng bị theo dõi như thế, cho nên sai người đi điều tra thì phát hiện mục tiêu của họ không chỉ tôi mà còn có cô nữa. Đến giờ họ vẫn không có hành động gì, cho thấy họ chưa tìm thấy vật muốn tìm. Tôi không muốn lừa cô, vậy này có thể ở chỗ cô, cho nên thời gian này cô phải ở gần tôi, đợi tôi tra ra mục đích và thân phận của họ.”
“Theo dõi? Vật? Sao cứ như chuyện của xã hội đen ấy, tôi về nước chưa bao lâu, đau có cái gì đáng giá khiến người khác phải tốn tinh lực đối phó?” Lăng Vi nhìn ra Tấn Húc Nghiêu đang nói thật, nhưng tiếc là nhưng lời này đã vượt khỏi phạm vi suy tư của cô, cô không thể không hoài nghi.
“Cô còn nhớ khoản tiền lớn không rõ tung tích tôi nói hồi chiều không?” Húc Nghiêu gằn từng chững nói, “Trong mắt nhiều người, nó là một khoản tiền có số chữ số khiến người ta phải đỏ mắt, thử hỏi có ai không muốn?”
Lời anh vốn chỉ là cảm khái bình thường, Lăng Vi nghe lại không có cùng cảm xúc như vậy: Năm đó Lăng Tuấn Dật làm sao không biết số tiền này sẽ gây sóng gió, ai có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của đồng tiền? Mặc dù xúc động, nhưng cô vẫn nhận thấy được lời nói của Húc Nghiêu có sơ hở: “Anh nói ai cũng sẽ bị dụ dỗ, còn anh?”
Húc Nghiêu thoải mái cười: “Tôi cũng là người, dĩ nhiên không ngoại trừ được. Chỉ là không phải tiền mới có sức hấp dẫn --- thứ tôi muốn không chỉ có tiền.”
Nghe thấy anh thẳng thắn nói như thế, Lăng Vi bị chấn động, nóng nảy nói: “Tôi hỏi anh, rốt cuộc anh muốn cái gì? Hay chính xác hơn tôi có thể mang lại lợi ích gì cho anh?”
Trúc đuôi phụng
“Phịch” một tiếng, cửa phòng mở ra, âm chạy vọt ra, làm bộ bình tĩnh nói với bọn Húc Nghiêu: “Đừng nói chuyện phiếm nữa, tới uổng coffee đi.” Nói xong, anh ta cẩn thận lấy một bình thủy tinh chứa cà phê, hơi khuấy nhẹ, sau đó rót ra hai tách.
Mặc dù không biết là loại cà phê nào, nhưng Lăng Vi vẫn có thể ngửi thấy mùi vị nó rất đặc biết. Khi âm nâng tách cả phê lên, Lăng Vi bị tách cà phê hấp dẫn lực chú ý, cô hơi giật mình: Trên tách có vẽ hoa văn, màu sắc thuần trắng, dưới ánh mặt trời khiến cô có cảm giác nó trở nên trong suốt. Khi cầm trên tay, có thể cảm nhận được sự dịu dàng, xúc cảm thong thả. Bởi vì Phó Thanh Ngâm rất thích cà phê nên trong nhà Lăng Vi có rất nhiều tách, đương nhiên cũng không ít đồ tinh xảo, có lẽ do nhớ đến chuyện nhà, nhất thời Lăng Vi cảm khái nói: “Cái tách này thật tinh xảo.”
Âm nở nụ cười, vô cùng tự tin nói: “Đương nhiên rồi, tôi đã cố ý bảo người sang Anh đem loại tách Wedgwood này về, cô biết nó kỳ diệu nhất ở chỗ nào không?” Anh ta hỏi, không thèm chờ Lăng Vi trả lời đã tự nói: “Tháng 9 năm 1988, trong lần trình diễn sản phẩm lần đầu tiên, bốn chiếc tách này đã có thể chống đỡ được sức nặng 15 tấn của chiếc xe tải, có thể thấy phẩm chất nó ra sao rồi. Chẳng qua tôi chưa có tự thử qua, sau này thí nghiệm nhất định mời cô đến xem, cho cô thấy cái gì là tai nghe không bằng mắt thấy.”