Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1424 lượt.

u nói: “Đừng quay đầu, chiếc xe kia ở không xa, nói không chừng đang quan sát chúng ta, tôi vừa rồi quẹo cua đã đả thảo kinh xà, nếu cô không tin thì nhìn kính chiếu hậu đi.”
(Đả thảo kinh xà: Đánh rắn động cỏ.)
Trong kính hiện lên ảnh một chiếc Volkswagen Cars màu đen đậu trong ngõ, cùng với chiếc hôm đó đụng Húc Nghiêu y chang nhau, Húc Nghiêu chỉ lo một điều, lần trước họ dám tông xe, lần này không biết có mạnh tay hơn không. Dù là một mình cũng chưa chắc anh có thể đối phó với bọn này nói chi bên cạnh còn có một Lăng Vi.
Lăng Vi ngồi ngay ngắn lại, nhìn chằm chằm vào mặt Húc Nghiêu, giọng lạnh như băng: “Sao anh biết có người theo dõi?”



Giọng của bé trai


Xe Húc Nghiêu như vận động viên bị chuột rút, lúc gia tốc lúc chậm chạm, nhìn vào rất buồn cười. Lăng Vi nắm chặt tay vịn không dám buông ra, trái tim cô như lơ lửng giữa cuống họng. Mãi đến khi xe chạy ổn định lại, cô mới có thể mở miệng nói chuyện: “Anh thấy được chưa vậy? Chúng ta đã đi vòng vo mấy con đường này được vài vòng rồi đó.”
Vẻ mặt Húc Nghiêu nghiêm túc, linh hoạt chuyển động tay lái. Anh nhìn đường xá chung quanh vô cùng cẩn thận nói: “Ừ, hôm nay chúng ta không về nhà, đi lại chỗ M, chỗ đó sẽ không có người mai phục theo dõi.”
Nghe giọng điệu nghiêm trọng của Húc Nghiêu, Lăng Vi hơi lo lắng hỏi: “Nếu không về nhà thì tiểu Lam làm sao đây? Cái đám người trong miệng anh có thể làm hại họ không? Hơn nữa, chúng ta không nói tiếng nào tự nhiên đến chỗ M, không tốt cho lắm nhỉ?”
Húc Nghiêu khôi phục nụ cười thường ngày: “Đừng lo, thứ nhất, mục tiêu những người đó không phải cô thì cũng là tôi, cho nên bọn tiểu Lam sẽ an toàn thôi, hơn nữa còn có Ô Qua ở đây, một đại ca như cậu ta chẳng lẽ không biết chút võ nào sao? Thứ hai, chỗ âm rất an toàn cũng không có gì không tốt hết, cho nên hai chúng ta cứ yên tâm đến đó.”
“Nhưng mà, nếu như không biết ai đang theo dõi, chẳng lẽ chúng ta phải tránh ở bên ngoài cả đời à? Dù sao anh còn làm việc, tôi cũng có chuyện phải xử lý.” Lăng Vi vừa nói xong thì xe lần nữa tăng tốc, thân thể cô vốn hơi nghiêng về trước bị đập ngược vào ghế, vất vả ổn định lại, cô theo bản năng đưa mắt nhìn, lại kinh ngạc phát hiện trong kính chiếu hậu đã không còn bóng chiếc xe kia.
Vừa nói ra lời này, hai người trong xe đều nở nụ cườii, Húc Nghiêu giảm tốc độ xe, bởi vì trước mặt chính là chỗ âm ở. Bé trai ngồi ghế sau hạ kính xe xuống, khạc ra ngoài vài ngụm gì đó bầy hầy, sau đó lại lấy một trái cà chua to lớn trong túi ra, nhét vào miệng… Lăng Vi thật sự hết biết nói cái gì luôn, cô chỉ thấy màn này y như đóng phim điện ảnh vậy, bọn họ ai cũng biết đang diễn kịch, chỉ có cô hoảng sợ tay chân luống cuống.
Đến nơi, Lăng Vi vẫn chìn chằm chằm bé trai kia, nhìn nó chạy vào trong hẻm, la hét: “Chị M, anh tiểu Tấn đến…” Đến khi Lăng Vi hồi thần lại, cô mới phát hiện chân mình sớm đã mềm nhũn.
(Chị M: Chỗ này tuyệt đối không phải edit sai, lát sẽ rõ nha mọi người.)
Húc Nghiêu mở xe cho cô, đỡ cô xuống, thấy cô sững sờ đứng chết trân ở đó anh hẽ mỉm cười, sau đó bế bổng cô lên, đóng cửa xe rồi đi theo đứa bé…
Lăng Vi nghi ngờ nhìn anh một cái, hỏi cái vấn đề lúc nãy không dám hỏi: “Rốt cuộc chuyện quái gì vậy, nói cho tôi biết, đứa bé kia chính xác là người hay ma?” Thân thế Lăng Vi hơi run, cảnh lúc nãy khiến cô bị ám ảnh, cô thật sự bị dọa đến nói không ra lời, nếu không phải Tấn Húc Nghiêu đang ở đây, cô nhất định không thể tiếp nhận chuyện này.
“Đừng sợ, nó là người, người sống sờ sờ.” Húc Nghiêu tỳ cằm lên trán cô, nhỏ giọng an ủi.
Hơi bình tĩnh một chút, Lăng Vi giùng giằng muốn nhảy xuống, cô thở hổn hển, lạnh lùng nói: “Nếu nó là người vậy thì anh đang đùa tôi, như thế vui lắm hả? Tôi thật sự không biết hai người đang diễn xiếc kịch gì, nhưng bây giờ yêu cầu anh thả tôi xuống, tôi có thể tự mình đi!”
Lúc rời khỏi ngực Húc Nghiêu, chân Lăng Vi còn hơi mềm, cô lảo đảo, theo bản năng túm lấy người bên cạnh để đứng vững.
Cô nhìn vẻ mặt ân cần của Húc Nghiêu, cảm thấy rất giả dối: “Tấn Húc Nghiêu, tôi rất muốn nói tiếng cảm ơn với anh, bởi vì mỗi khi tôi cần sự giúp đỡ anh luôn vươn tay cho tôi nắm. Nhưng anh có thể đừng làm những hành động này không, tôi là người bình thường, tôi không thể tiếp nhận mấy cái hành động kinh hãi của anh. Nói thật, lúc này tôi vẫn không hiểu, dù cho có người theo dõi, nhưng có thể bọn họ chỉ đơn thuần theo dõi, chưa chắc sẽ làm hại chúng ta, anh cẩn thận như thế rốt cuộc là vì cái gì?”
Húc Nghiêu bình tĩnh nhìn cô, chỉ vào cách đó không xa, thấp giọng nói: “Chúng ta vào trong rồi nói, nơi này không tiện, đợi vào trong tôi sẽ giải thích rõ ràng. Nếu lúc đó cô vẫn chưa hả giận, vậy tôi nhất định sẽ không nói hai lời dẫn cô đến bất kỳ nơi nào cô muốn. Được không?”
Lăng Vi nhìn qua hướng anh chỉ, thấy đứa bé trai kia đang đứng với âm ở cửa. Cô bình ổn tâm tình nói: “Hi vọng anh có thể nói cho thật rõ.” Nói xong, đi thẳng đến chỗ M.
Bé trai lè lưỡi với Húc Nghiêu một cái, nắm quần áo của M, nh