XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1428 lượt.

t tàn, đánh trống lãng: “Lâu không đụng đến, không ngờ lại không quen đến vậy.”
Âm như phát hiện chuyện gì đó đáng ngạc nhiên, khuôn mặt tỏ vẻ không thể tin, từ xưa luôn lanh mồm lẹ miệng cũng phải cà lâm: “Tiểu Tấn… không phải… thật sự quá vui rồi…”
Lời sau còn chưa kịp nói, Húc Nghiêu đã đứng dậy, lạnh lùng nói với anh: “Ngủ sớm đi, ngày mai cậu còn phải làm việc, đừng tưởng rời khỏi Vân Nam thì có thể vô tư, người của tôi thì phải làm việc cho đàng hoàng!”
Âm chậc chậc lắc đầu, âm thanh không lớn nhưng đủ để Húc Nghiêu nghe, âm thầm nhắc anh coi chừng làm người bên ngoài tỉnh: “Lòng người lúc không bình thường sẽ xuất hiện những phản ứng không bình thường, ví như đe dọa…”
Húc Nghiêu vừa đi tới cửa thì quay đầu lại, nhẹ nhàng nhìn anh ta: “Tôi không cần biết cậu có tin hay không, chỉ là tôi nói được thì làm được.”
Nhìn Húc Nghiêu đóng cửa bỏ đi, âm khẽ cười, anh nghĩ: Nha đầu tiểu Lam quả nhiên không nói dối, xem ra Húc Nghiêu không lâu nữa sẽ thoát kiếp độc thân, không biết phu nhân nghe tin sẽ vui đến chừng nào. Chỉ là anh lại lo lắng, đây là chuyện tốt nhưng cũng là chuyện phiền phức, Du Bá Niên đến thành phố G, một trong những mục đích nhất định là Húc Nghiêu, phàm là việc có thể chặt đứt đường sống của Húc Nghiêu đều trở thành mục tiêu của họ. Nếu cứ thế này, kết cục sẽ ra sao đây?



Nặng hương khói


Mấy ngày nay Tôn Viêm Thần luôn đối với Tòng An rất ôn hòa, nguyên nhân một nửa là vì thái độ của Lăng Vi, một nửa kia thì là vì Tòng An. Từ ngày trở về từ khách sạn Hoàng Đình, Viêm Thầm đã say mèm không ít lần, nhưng anh vẫn cảm thấy rất phiền não, vì vậy lại một mình uống hết chai Palme đỏ. Ngày thứ hai khi anh tỉnh lại thì phát hiện mình và Tòng An nằm trên cùng một cái giường, trên đất, khắp nơi tán loạn quần áo đồ lót. Thấy cảnh này, Viêm Thần dĩ nhiên hiểu chuyển gì đã xảy ra, chỉ là điều khiến anh có cảm giác tội lỗi chính là,đêm đó anh chỉ suy nghĩ đến Lăng Vi, sau đó nảy sinh ra quan hệ, anh rốt cuộc đã làm quái quỷ gì vậy chứ!
Sau hôm đó, Viêm Thần vì muốn tỉnh táo lại, một mình dời đến ở khách sạn.
Đối với việc này, Tòng An không nói gì, mấy năm nay cô luôn bên cạnh Viêm Thần, không phải chưa từng lau súng cướp cò, nhưng rất tiếc, mỗi lần quan hệ Viêm Thần đều không được tỉnh táo, cô rất rõ, trừ những lúc đó cô tuyệt đối không có tư cách nằm trên giường Viêm Thần. Viêm Thần có tính cách khá mềm yếu, anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm. Như Lăng Vi nói, nếu năm đó thái độ anh kiên quyết hơn cũng chưa chắc Lăng Vi sẽ ở lại, nhưng tuyệt không dây dưa mệt mỏi như bây giờ.
Trước mặt người khác Tòng An luôn là một người phụ nữ mạnh mẽ, lần này cô đến công ty nhưng tâm hồn lại đâu đâu, nếu không phải chuông điện thoại khiến cô hồi thần, cô nhất định vẫn còn ngây ngẩn.
Người gọi là Tôn phu nhân, giọng nói của bà vẫn bén nhọn như xưa, cũng không quan tâm Tòng An có bận hay không kêu cô về nhà một chuyến. “Nhà” trong miệng Tôn phu nhân đương nhiên là biệt thự Tôn gia, ý Tôn phu nhân có thể diễn giải thế này: Nếu có thể gọi cô về nhà bản thân bà nhất định không “ngự giá đi”, bà là người có thân phận cao quý sẽ không đi làm mấy việc này, đối với con dâu tương lai cũng không có ngoại lệ. Hơn nữa, cô con dâu tương lai này bà cũng không hài lòng mấy.
Tôn Như Hải ho một tiếng: “Được rồi, bây giờ nói mấy chuyện này có ích lợi gì đâu, chuyện của tụi nó tạm gác đi. Tôi hỏi bà, bên Phó Thanh Ngâm sao rồi, bà đưa ảnh cho bà ta, bà ta có nói gì không?”
Nói đến chuyện này Tôn phu nhân còn giận hơn, bà lớn giọng: “Người đàn bà kia thật kiêu ngạo, cho rằng cứ ở bên Chung Nam Sơn là cao lắm, còn nói con gái bà ta trong sạch cỡ nào, mấy tấm ảnh kia vô ích rồi. Ông, ông nói chúng ta có nên giúp bà ta một tay không?”
“Giúp thế nào?” Tôn Như Hải cởi áo khoắc máng lên móc áo, sau đó thả lỏng ngồi xuống ghế mây.
Tôn phu nhân đi lại bên ông, nhỏ giọng nói: “Chúng ta dứt khoát bảo người theo dõi giết phứt Lăng Vi với cái thằng tên Tấn Húc Nghiêu kia.”
Nghe nói thế, Tôn Như Hải hung hăng lườm bà một cái, cao giọng mắng: “Bà nghĩ đơn giản quá nhỉ? Số tiền kia hiện tại không biết ở đâu, ngộ nhỡ tiền trên tay Lăng Vi, bây giờ chúng ta lại lấy mạng nó, đến lúc đó đi tìm quỷ mà đòi tiền! Hơn nữa còn có một Chung Nam Sơn cản trở, bà cho rằng chúng ta muốn là làm được sao?”
Tôn phu nhân xoay người, ngồi bên giường, thở phì phò nói: “Đúng, là tôi ngu ngốc, mà tôi ngu là vì ông, hiện tại công ty trên dưới chỗ nào không cần tiền, người ta không biết chẳng lẽ tôi cũng không hiểu? Mấy năm trước nếu khong phải ông đi đầu tư cái quỹ gì đó, chúng ta làm sao phải khổ sở như vậy…”
Tôn Như Hải bịt miệng bà, làm dấu im lặng, cả giận nhỏ giọng nói: “Bà nhỏ giọng một chút đi, nói lớn thế làm gì! Tôi là vì tin người bạn, lại muốn giúp đứa con trai nhà mình có nền tảng tốt hơn, bà nói đi, sinh chỉ có một đứa con trai mà nó lại không hứng thú với việc làm ăn, nếu tôi không chuẩn bị cho nó đầy đủ thì nó làm sao đây?”
Tôn phu nhân liếc xéo ông một c