Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.

Lăng Vi cúi đầu khẽ mỉm cười: âm cứ nói đến cà phê là hưng phấn đến thế, xem ra rất si mê cà phê, nhưng mà anh ta sẽ thật sự thí nghiệm sao? Chỉ là sau khi nghe xong, Lăng Vi có thể nhìn ra âm rất thích cái tách này, ngộ ngỡ có chút hư hại nào thì không ổn rồi. Cô không uống ngụm nào đã để cái tách trở lại đĩa: “Quý giá như vậy dùng để uống cà phê thì thật lãng phí, tôi chiêm ngưỡng là được rồi.”
Âm che miệng, đồng ý cười, sau đó nhướng lông mày lên, khiêu khích nhìn Húc Nghiêu nói: “Nhìn người ta hiểu chuyện ghê chưa, chỉ có cậu mỗi lần dùng đều muốn tôi sử dụng đồ tốt nhất, cẩn thận chút à… tuyệt đối đừng có làm hư tách của tôi.” Bộ dáng của anh ta khiến Lăng Vi bất giác nổi da gà. Cô quay đầu nhìn Húc Nghiêu một cái, lúc này Húc Nghiêu đang vô cùng bình tĩnh nâng cái tách lên miệng, không bị một chút ảnh hưởng nào.
Cấp cứu cái tách thật kỹ càng, âm hung hăng bắt đầu xử lý tiểu Kiệt, tiểu Kiệt nhanh nhẹ nên không bị bắt, hai người cứ một đuổi một trốn, nhanh chóng mất bóng trong mấy căn phòng.
Lần nữa yên tĩnh, tâm trạng Lăng Vi cũng thả lỏng hơn nhiều, mỗi khi ở bên Húc Nghiêu là cô lại được trải qua mấy chuyện kỳ quái. Cô rõ ràng có rất nhiều chuyện muốn hỏi, tiếc là bây giờ một câu cũng không hỏi được, ngồi trên ghế sa lon, cô tự nói với mình: Thôi thì hôm nay cứ vậy đi.
Húc Nghiêu nhẹ giọng ngâm nga một bài hát, điệu nhạc dịu dàng, cảm giác mông lung thoải mái, rất hợp với giọng nam trầm, khiến người ta rất an tâm. Lăng Vi bỗng nhiên nhớ đến một cái gì đó, khé miệng hơi cong, nhỏ giọng nói: “Là bài “Trúc đuôi phụng dưới ánh trăng”, năm đó tôi đến Vân Nam với ba, có một đêm từng nghe dân bản xứ hát qua. Tôi nhớ bọn họ dùng dây bầu đàn, lúc đó tôi lại ngồi dưới bụi trúc đuôi phụng, thêm ánh trăng trên trời, rất tuyệt vời.”
Húc Nghiêu ngừng hát rồi gật đầu, nửa đùa nửa giỡn nói: “Không chừng lúc đó chúng ta đã từng gặp nhau, chỉ là không nhớ thôi.”
Lăng Vi liếc anh một cái nói: “Chưa đủ, anh nên nói là chúng ta quen biết từ kiếp trước cho nên kiếp này mới có duyên như vậy, đi đâu cũng gặp.”
Lời này hiển nhiên không giống lời nịnh nọt của anh, Húc Nghiêu nhún vai một cái, không nói tiếp cái đề tài này, chỉ hát tiếp bài vừa rồi. âm thanh chậm rãi du dương, đàn ông hát bài này có hiệu quả thôi miên rất cao. Lăng Vi hừ mấy tiếng, vì lúc trước bị hao tổn tinh lực khi ngồi trên xe anh nên cô dần dần ngủ thiếp đi.
Húc Nghiêu đợi cô ngủ say, đi lấy một cái mền thật dày đắp cho cô, làm xong thì rón rén đi vào một cái phòng. âm đã sớm chờ ở đó từ lâu, anh ta thu hồi dáng vẻ xem kịch vui lại.
Húc Nghiêu đốt một điếu thuốc, khói trắng bay lượn lờ trước mặt anh, ánh mắt anh hơi mông lung: “Có biết ai đang theo dõi không?”
Âm nghiêm nghị nói: “Hiện tại không rõ, chỉ là có thể khẳng định không phải người của Du Bá Niên.”
Húc Nghiêu hơi kinh ngạc hỏi: “Sao cậu dám chắc chắn?” Trong ấn tượng của anh, Du Bá Niên là người chuyên làm mấy chuyện này nhất.
“Lúc tiểu Kiệt ở Vân Nam rất thích chọc các anh em, đối với bọn họ không thể nào quen thuộc hơn nữa, mắt của nó thì sáng như ống nhòm ấy, nó không nhìn lầm đâu. Trừ phi Du Bá Niên xài người ngoài, nhưng tình huống này xác xuất rất nhỏ.”
Húc Nghiêu rất rõ điểm này, thủ hạ của người kia rất cuồng ngạo, họn họ dùng biển xe cố định, không hề quan tâm có bị người ta phát hiện thân phận hay không. Bởi vì bọn họ nghĩ, sẽ không ai ngu xuẩn đụng đến một cọng tóc gáy của họ. Nhưng nếu không phải là Du Bá Niên, vậy là ai?
Âm do dự một chút, nói: “Có một anh em của mình trong ngục nhìn thấy Lăng Tuấn Dật…”
Mắt Húc Nghiêu sáng lên: “Ông ta sao rồi, có nói gì không?”
“Người anh em kia nói, hình như có người mua chuộc mấy phạm nhân trong đó làm khó đễ ông ta, nghe nói vì muốn bắt ông ta nói ra bí mật gì đó, cụ thể thì không biết.”
Húc Nghiêu cười lạnh, lòng người vốn tham lam, năm đó thanh tra tịch thu tài sản nhà đất của Lăng Tuấn Dật, tổng duyệt tài sản của ông ta, bề ngoài coi như đã xong nhưng sự thật vẫn còn một lỗ trống khổng lồ đang chờ ngày lộ diện ra ánh sáng. Phàm là người hữu tâm đều biết số tiền đó nhất định trên tay người nhà của Lăng Tuấn Dật, tiếc là không ai dám làm gì Phó Thanh Ngâm vì bà có Chung Nam Sơn, có thế lực Chung gia bảo vệ, nhất thời không ai dám làm bậy. Lăng Vi lại xuất cảnh ra nước ngoài, không mấy ai biết chỗ ở. Lăng Tuấn Dật mặc dù đang bị giam nhưng ông ta vẫn lo chu toàn như thế, khiến người ta không bắt được một chút nhược điểm nào. Nhưng ông ta không ngờ, Lăng Vi trở về. Ông ta càng không biết, Lăng Vi sau khi trở về không những có quan hệ với Tấn Húc Nghiêu anh còn có quan hệ với Chung gia.
Trận chiến này người tham gia ngày càng nhiều, rốt cuộc ai sẽ chiến thắng, ai sẽ làm vua? Nghĩ đến đây, Húc Nghiêu lại hút một hơi thuốc, khói thuốc cay nồng xuyên qua phổi, kích thích thân thể, giúp anh có thể bình tĩnh suy nghĩ lợi ích.
Âm im lặng nãy giờ lên tiếng hỏi: “Tiểu Tấn, cậu định xử lý Lăng Vi thế nào?”
Sặc khói một cái, Húc Nghiêu ho khan vài tiếng, ho đến mặt ửng đỏ, anh dập tắt thuốc vào gạ


Insane