pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.

i theo dõi nữa? Hừ, vậy thì tốt, tôi muốn đi gặp một người. Anh vất vả mấy ngày nay rồi, nghỉ ngơi đi.” Nói xong cô xách túi ra cửa.
Húc Nghiêu giận tái mặt: “Tôi biết cô muốn đi đâu, tiếc là muộn rồi, thời gian thăm tù của ông ta tháng này hết rồi, muốn đi gặp ông ta ít nhất phải đợi đến tháng sa. Còn nữa, vẫn còn cuộc hẹn với mẹ cô đấy, nếu cô không chịu bồi dưỡng quan hệ của hai người lại, muốn gặp ông ta cô còn phải đợi dài dài.”
Lăng Vi liếc anh một cái: “Anh cuộc hẹn trước đây? Tôi nhớ, bởi vì tôi chính là người hẹn. Chỉ là anh sai rồi, người hôm nay tôi muốn gặp không phải ba tôi.”
Nhìn bóng lưng Lăng Vi, Húc Nghiêu giận quá hóa cười, anh nên sớm biết Lăng Vi không phải loại yếu đuối dựa dẫm vào người khác, cô độc lập hơn bất cứ ai. Lần đầu tiên gặp Lăng Vi trong khách sạn năm xưa, Húc Nghiêu đã hiểu điểm này, nếu không anh cũng chẳng ấn tượng cô đến thế. Anh cười thư thái, bỗng nhiên phát hiện mình không hiểu một chuyện, tiểu Lam, M, thậm chí là Du Bá Niên đều biết: Lăng Vi không phải là người thích hợp với anh. Đáp án vốn đã ở trong lòng anh rồi.
Lăng Vi ra khỏi nhà không lâu thì Húc Nghiêu chạy xe theo, anh tỏ vẻ nhàn rỗi nói: “Thuận đường, tôi chở cô đi.”
“Tôi hình như không có nói mình sẽ đi đâu, làm sao thuận đường hả?”
Húc Nghiêu cười cười: “Cô nhất định bắt tôi phải thừa nhận rằng tôi rất thích rất muốn được làm tài xế cho cô à?”
Lăng Vi không nhịn được bật cười, thấy Húc Nghiêu đã nói như vậy, cô ngồi vào vị trí phụ lái. Trong xe đang phát tin tức sớm, giọng nói quen thuộc của nữ phát thanh mấy năm nay vẫn không thay đổi: “Tin mới nhất, sáng nay ở một bãi xe hoang thành Tây đã phát nổ lúc năm giờ rưỡi sáng, hiện cảnh sát đang điều tra, căn cứ vào thông tin đã có cho thấy không có người bị thương, cảnh sát suy đó, có thể do thời tiết quá khô nên dẫn đến cháy nổ, tình hình cụ thể vẫn đang được điều tra…”
Lăng Vi thấy sắc mặt Húc Nghiêu không được tốt, cô hỏi: “Anh sao thế?”
Húc Nghiêu thở dài nói: “Không có gì, tôi hôm qua vội trở lại công ty làm chút việc nên không có ngủ, hơi mệt thôi.” Vừa nói anh vừa khởi động xe.
Đến một quán ăn, Húc Nghiêu bảo Lăng Vi vào mua, còn anh thì lấy di động ra gọi cho Ô Qua.
Hồi tối anh nhận được tin nhắn của Ô Qua, nói là đã tìm được M, thương thế cũng không nghiêm trọng. Húc Nghiêu cứ tưởng âm bị thương do giao thủ với người kia, không ngờ chuyện chẳng đơn giản như vậy. Bởi vì khi âm tắt máy, lúc đó khoảng năm giờ, nếu cái bãi xe nổ tung là chỗ âm nói, như vậy âm tuyệt không thể bị thương nhẹ.
Điện thoại được nói, bên kia hơi ầm ĩ, có âm thanh của âm và tiểu Kiệt, Húc Nghiêu an tâm không ít nhưng vẫn hơi tức giận, âm không nói thật cho anh biết, đám bạn này cứ tốt khoe xấu che, một khi bị thương sẽ không chịu nói với ai, thật sự không có nghĩa khí mà!
“Ô Qua, đưa máy cho M, tôi biết cậu ta chưa có chết.” Lần đầu Húc Nghiêu lạnh lùng như vậy.
Bên kia truyền đến tiếng cười gian của M: “Gì thế, xưa giờ có thấy cậu nhớ thương mình đâu?”
Húc Nghiêu vô cùng giận: “Trước khi lành thương không được đi đâu hết, Ô Qua, cậu cũng nghe rồi chứ?”
Âm cười đùa, Húc Nghiêu tưởng tượng ra cảnh âm cầm di động nháy mắt ra hiệu với Ô Qua, cậu chàng luôn khiến người ta bậy cười. Khi điện thoại lại nằm trên tay Ô Qua, Húc Nghiêu ép hỏi không ít chuyện, biết chỗ bọn họ đang ở, thương thế của M, Húc Nghiêu nhất định muốn đến xem thử.
Lúc cúp điện thoại, Lăng Vi đã đứng ở ngoài xe, mặt cô không tỏ vẻ gì, chỉ thuận miệng hỏi một câu: “Nói chuyện điện thoại với ai vậy? Thần bí quá, đến cửa sổ xe cũng đóng.”
Húc Nghiêu bắt đắc dõ buông tay nói: “M dẫn tiểu Kiệt quậy phá khắp nơi, nhờ anh ta làm chút chuyện cũng không được, mới hỏi họ đang ở đâu.”
Lăng Vi chỉ ừ một tiếng. Cô đưa một hộp giấy nhỏ, nói: “Cháo trứng muối với thịt nạc, ăn lúc còn nóng đi.”
Thấy không có phần của cô, Húc Nghiêu kỳ quái: “Cô thì sao?” âm chắc chắn sẽ không làm điểm tâm, cho nên khẳng định Lăng Vi chưa ăn.
“Tôi thấy anh nói chuyện quá chăm chú nên trên đường đi đã ăn rồi. Được rồi, ăn cho nhanh đi.” Cô tình cờ thấy một món trang sức bằng cỏ huân màu xanh dương, nghiên cứu một lát nói: “Anh có nó bao giờ thế, trong xe còn có cảm giác có mùi gió biển?”
Húc Nghiêu nhìn món trang sức một cái, ánh mắt thâm thúy: “Lúc trước sau khi sửa xong, âm thấy chiếc xe này không hạp phong thủy nên đã mua vật này. Thằng nhóc này từ nhỏ đã thích đồ chơi con gái, khó trách mẹ cậu ta nuôi cậu ta như con gái.”
Lăng Vi hơi cười, đối mắt lấp lánh: “M cùng anh lớn lên bên nhau à? Nên hai người đều đến từ Vân Nam? Nhưng sao anh ta cũng đến thành phố G? Đến tìm anh sao?”
Húc Nghiêu thuận miệng trả lời: “Anh chị em chơi chung lúc nhỏ có rất nhiều, nhưng bây giờ không còn mấy ai ở cùng nhau nữa, âm tới để…” Nói đến đây, anh khẽ cười một tiếng, giọng mềm mại, “Tôi thiếu chút nữa quên cô từng học tâm lý học, trong đó có phải có một bài hướng dẫn khi muốn hỏi, đầu tiên phải khiến dối phương nhớ lại, để đối phương không đề phòng bất cẩn nói ra mọi thứ trong lòng?”
Lăng V