Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2701 lượt.
a một cái bóng mờ nhạt, đêm đen lặng gió, làm toát lên vẻ quỷ dị mà thần bí, trên mặt đất loang lổ mơ hồ cũng tùy theo đó chớp lên, vài tiếng con ếch kêu, mấy chỗ khác là tiếng côn trùng kêu vang, vài nơi lại có tiếng chim kêu, làm cho đêm hôm nay càng tăng vẻ thê lương quỷ dị.
Ám sắc trong rừng, một đội nhân mã đông như kiến phi theo hàng ngũ, vô thanh vô tức đi về phía trước. Chỉ đóng quân ở ngoài ngoại ô cách kinh đô mười dặm. Thấy không rõ có bao nhiêu nhân mã, cũng không biết là nhân mã từ nơi nào đến.
Hoàng Thượng mỉm cười nhìn hắn một cái, nói: “Vũ nhi sao đêm khuya còn tiến cung vậy, cửa cung không phải đã muốn sớm đóng sao?”
Nam Cung Ngự Vũ cũng cười đáp: “Tất nhiên là có việc trọng yếu muốn bẩm báo phụ hoàng.” Cười giống như hồ ly ngàn năm, cằm cương nghị, thẳng tắp như điêu khắc.
Hoàng đế vẫn cầm bút phê duyệt tấu chương như trước, chính là ý cười trên mặt chưa giảm, cười như hiểu rõ lòng người mà không nói. Sau một hồi lâu, phê xong một quyển, buông bút hỏi: “Nói đi, có chuyện gì bẩm báo?”
Nam Cung Ngự Vũ đánh giá hoàng đế vài lần, hắn vì sao còn có thể trấn định tự nhiên như vậy, hay là, chẳng lẽ... Còn chưa nghĩ chuyện này rốt cuộc là như thế nào, chợt nghe thấy một thanh âm thanh thúy vang lên: “Nô tì khẩn cầu Hoàng Thượng hạ chiếu thư, đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Vũ nhi.” Người đang nói đúng là Thục phi, chỉ thấy nàng mặc một thân cung trang đỏ nhạt đi vào trong điện, cũng không hành lễ, chỉ mỉm cười trong suốt, nửa là uy hiếp nửa là khẩn cầu nhìn hoàng đế.
Đôi mắt hoàng đế lạnh lung nhìn Thục phi, hừ lạnh nói: “Thục phi, ngươi cũng quá lớn mật. Dám tư sấm Thừa Kiền điện, phải bị tội gì?” Lúc này nếu hắn còn không hiểu ra mọi chuyện, thì rất ngu dốt. Nhưng mà vẫn giữ bộ dáng uy nghiêm vốn có.
Thục phi cười lạnh một tiếng tiến lên, nói: “Hoàng Thượng, bây giờ nô tì cũng không đếm xỉa đến những điều này, chỉ cần Hoàng Thượng hạ chiếu đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Vũ nhi, nô tì tuyệt đối sẽ không khó xử Hoàng Thượng.”
“Nga? Ta thật muốn nhìn ngươi đến tột cùng sẽ khó xử ta như thế nào?” Trong ánh mắt lộ ra ngoan lệ, quát to: “Người tới.”
Thanh âm hạ xuống, lập tức có một đôi cấm vệ quân đi vào trong điện.
“Đem lũ loạn thần tặc tử này kéo đi xuống cho ta.” Hoàng đế phẫn nộ nói to.
Vừa dứt lời nhưng không có người nào nhúc nhích, hoàng đế nhất thời tức giận lập tức rống lên: “Phản, phản hết, toàn bộ kéo đi chém đầu.”
Trong điện, trừ bỏ tiếng rống giận dữ của hoàng đế, còn lại là một mảnh tĩnh lặng. Bất kỳ người nào ở đây cũng nhìn ra được chuyện gì đang xảy ra.
“Phụ hoàng, chỉ cần ngài hạ chiếu thư, mẫu phi cùng nhi thần sẽ không khó xử ngài.” Nam Cung Ngự Vũ nói, nhìn trên mặt hoàng đế lộ ra nhè nhẹ tuyệt vọng, cảm giác không tốt trong lòng không giảm mà lại tăng. Hắn nhíu mày, cảm giác có chút không tầm thường.
“Ngươi cho là các ngươi có thể có được điều mong muốn?” Hoàng đế hừ lạnh nói.
“Hoàng Thượng, nô tì vì đến được ngày hôm nay, đã chuẩn bị nhiều ngày. Đương nhiên biết rằng được làm vua thua làm giặc, bất quá, bây giờ cũng phải nhìn Hoàng Thượng đến tột cùng sẽ ứng đối như thế nào.” Thục phi quả thật là Thục phi, cũng đủ khí phách,” Tình huống hiện giờ, tựa hồ Hoàng Thượng suy tàn là chắc chắn. Chớ nói thị vệ ở trong cung đều là người của nô tì, liền ngay cả nhân mã đóng quân để điều động ở ngoài cung để ngừa vạn nhất cũng là người của nô tì, cho nên, Hoàng Thượng, ngài hiện tại liền nhận thua đi.”
Nói xong, liền tiến lên chuẩn bị cho Nam Cung Liệt đặt bút viết chiếu thư.
Đang lúc mài mực, cửa điện ‘phịch’ một tiếng bị đẩy ra, sau đó một đoàn thị vệ đi vào trong điện. Không đợi Thục phi đặt câu hỏi, liền có tiếng vang truyền đến: “Thục phi tựa hồ rất là tự tin a.” Lời nói chưa hết, người đã muốn hiện thân.
Đám người đến đúng là Nam Cung Ngự Cảnh, Nam Cung Ngự Linh, Thủy Giác Hiên, vẻ mặt bí hiểm nhìn đám người Thục phi.
Thục phi vừa thấy Nam Cung Ngự Cảnh trên mặt lúc này lộ ra sự sợ hãi, có chút đứt quãng nói: “Ngươi... Ngươi làm thế nào có thể ở chỗ này, ngươi không phải... Không phải...”
“Thân trúng kịch độc, mệnh ở sớm tối, phải không?” Nam Cung Ngự Linh cười tiếp lời nói của Thục phi, hai tay tạo thành chữ thập vỗ vỗ, lập tức xuất hiện một cung nữ mặc cung trang hồng nhạt trước mặt, thân hình giống như quỷ mỵ.
Thục phi áp xuống sự kinh hãi trong lòng, đi đến bên cạnh cung nữ, hỏi: “Xuân Mai, ngươi làm sao ở chỗ này? Không phải cho ngươi...” Thục phi đang nhìn thấy thân ảnh cung nữ quay sang, làm sao có thể là nha hoàn bên người nàng - Xuân Mai. Hoàn toàn là một khuôn mặt xa lạ.
“Ta không phải Xuân Mai,” thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, âm u phun ra, “Ta đã dịch dung thành Xuân Mai.” Nói vậy cũng không cần nhiều lời, người thông minh tự sẽ tự hiểu được.
“Như vậy, theo như lời ngươi nói tam hoàng tử trúng độc, là giả?” Thục phi nghi ngờ hỏi.
“Không, là thật, bất quá, còn chưa tới mức không thể không chết.” Nam Cung Ngự Cảnh tiếp lời, nói, vẻ mặt vô cảm.
Lúc này, lại một đội binh lính nối đuôi nhau mà v